Chương 35: Thay đổi trang phục.

Nhiệt độ ở thành phố Lê dạo gần đây đã giảm xuống kha khá. Tuy ánh nắng ngoài cửa sổ trông vẫn chói chang, nhưng luồng gió lùa qua lớp cửa kính lại mang theo cái lạnh khiến người ta rùng mình.

Mỗi sáng trước khi ra khỏi nhà đi làm, Cảnh Tử Mặc đều mở cửa sổ thông gió cho ban công, bếp, nhà tắm và phòng ngủ của mình. Cả căn nhà sáng bừng lên, tràn đầy cảm giác thời gian tươi đẹp. Chỉ duy nhất phòng của Tô Khốn là ngoại lệ.

Suốt mấy ngày nay, phòng ngủ của cậu luôn giữ nguyên một trạng thái cửa sổ đóng kín, hai lớp rèm dày kéo chặt, ánh nắng vốn dĩ đã yếu hơn những ngày đỉnh điểm mùa hè, nay lại bị che kỹ đến mức chẳng còn bao nhiêu. Mỗi lần bước vào đó, Cảnh Tử Mặc đều cảm thấy âm u khó chịu. Căn phòng thiếu sáng triền miên như vậy, e là chỉ có loại người như Tô Khốn mới chịu đựng nổi.

"Như vậy dễ hoạt động hơn." Trước sự nghi hoặc và cạn lời của Cảnh Tử Mặc, Tô Khốn chỉ trả lời đúng một câu như thế.

Khoé miệng Cảnh Tử Mặc co giật: "Mày là chuột chũi hả?"

Tiếc là người bị mỉa mai hoàn toàn không nhận ra gì, vẫn cứ hăng hái biến phòng ngủ của mình ngày càng giống ổ yêu quái.

Nằm lăn lộn trên giường suốt hai ba ngày trời, Tô Khốn đã ngủ đến chẳng còn ngủ nổi nữa, dạo gần đây tinh thần khá tươi tỉnh. Buổi sáng không cần chuông báo thức cũng có thể dậy sớm hơn Cảnh Tử Mặc, rồi ngáp ngắn ngáp dài đi rửa mặt, tiện thể làm bữa sáng để cảm ơn đại ân nhân Cảnh tiên sinh đã chăm sóc mình hai ngày liền. Đưa tiễn đối phương xong, cậu liền quay vào phòng, gọi Cố Diễm ra tán chuyện nhân sinh, tăng cường giao lưu tình cảm.

Từ sau khi được cứu giữa đường, tình cảm của Tô Khốn dành cho Cố Diễm đã thay đổi rất nhiều. Nếu như trước kia cậu chỉ mới thật sự buông bỏ sự đề phòng trong lòng, sẵn sàng chấp nhận và tìm hiểu tên hung quỷ đột ngột xông vào cuộc sống yên bình của mình, thì giờ đây, cậu đã xem Cố Diễm như một người bạn đặc biệt – một người bạn đã cùng cậu vượt qua cái chết, kiểu "đồng sinh cộng tử" chân chính.

Tình cảm con người vốn khó nắm bắt, Tô Khốn cũng chẳng ngoại lệ. Đôi khi, thay đổi chỉ đến từ một hành động, một ánh mắt. Huống hồ cậu vốn là kiểu người "anh nhường tôi một thước, tôi nhường lại một dặm", "anh cho tôi cái bánh, tôi cho anh cả tiệm bánh". Cố Diễm lúc đó đã không chút do dự đưa tay cứu mạng cậu, cho nên cậu quyết định từ giờ trở đi, chỉ cần Cố Diễm cần, chỉ cần cậu có thể cho được, thì vòng tay này sẽ luôn dang ra với anh ấy.

Mạng cũng là do người ta cứu về, thì còn gì là không thể cho được nữa?

"Anh muốn mạng tôi cũng không thành vấn đề." Tô Khốn ngồi trước bàn máy tính, nghiêm túc nói với chiếc quan tài.

Vài giây sau, năm ngón tay bé xíu nhấc nắp quan tài lên, Cố Diễm mặt không cảm xúc bên trong quan tài chui ra.

Từ sau lần nuốt được nhiều tàn hồn, tuy vẫn chưa có được hình thể hoàn chỉnh, nhưng quả thực đã có chút tiến bộ. Ngoài việc đường nét và độ trong suốt thay đổi, điều khác biệt rõ nhất là giờ y có thể xuất hiện vào ban ngày rồi.

Tất nhiên, điều kiện tiên quyết vẫn là ánh sáng không được quá mạnh, nắng gắt càng không thể.

Đây cũng chính là nguyên nhân gốc rễ khiến mấy hôm nay Tô Khốn biến phòng ngủ của mình thành "ổ yêu quái".

Tô Khốn cảm thấy đã là bạn vào sinh ra tử với nhau thì không thể đến cả quá khứ của nhau cũng mù tịt được. Thế nên, với ý định tăng cường hiểu biết lẫn nhau, mỗi ngày cậu đều ra sức dụ dỗ Cố Diễm xuất hiện như dụ thỏ chui ra khỏi hang. Hành động này tuy có hơi ngốc nghếch, nhưng không thể phủ nhận là rất hiệu quả. Ít nhất thì, sau hai ngày "cầu kéo" cật lực, cậu đã biết được rất nhiều chuyện về triều đại, thân phận, địa vị và cả những gì Cố Diễm từng trải qua trong cuộc sống trước kia… Thậm chí ngay cả con mèo từng ăn chực trong viện của Cố Diễm rồi biến mất cũng được Tô Khốn đào bới ra.

Tất nhiên, Tô Khốn cũng chẳng keo thông tin, kể cho Cố Diễm đủ thứ chuyện từ nhỏ đến lớn, đến cả chuyện hồi học lớp một từng tè ra quần hai lần, cậu cũng lôi tuột ra hết.

Cố Diễm vốn dĩ không phải kiểu người thích lảm nhảm kể chuyện cũ. Nhưng anh không bài xích kiểu làm thân này của Tô Khốn, bởi vì đối phương chẳng hề vòng vo lấy lòng hay khéo léo moi móc, mà thẳng thắn nói rõ ý định, có nói hay không hoàn toàn là do anh quyết định.

Cố Diễm từng lăn lộn trong chốn quan trường và chiến trường nhiều năm, mưu kế tâm cơ chẳng thiếu mặt nào. Thế nhưng sau khi tận mắt chứng kiến bao nhiêu âm mưu toan tính, rồi chính mình cũng bị cuốn vào đến mất mạng, anh đã ngán ngẩm đến tận xương tủy. Ở thế giới này, không có triều đình, không có chiến trận, không có vua tôi, không có đồng liêu… Cùng với việc mất đi toàn bộ những người và chuyện quen thuộc, Cố Diễm cuối cùng như thể đã trút được gánh nặng đè trên vai suốt bao năm.

Anh vốn đã kiệm lời, nay còn trầm lặng hơn.

Giận thì giận, vui thì vui, không muốn nói chuyện thì khỏi cần gượng ép tỏ ra thân thiện… Cố Diễm phát hiện, khi anh lười động đến những suy nghĩ từng xoay anh như chong chóng trước kia, cuộc sống lại trở nên đơn giản và nhẹ nhõm đến kỳ lạ. Mà Tô Khốn thì lại là kiểu người hoàn toàn khác hẳn những kẻ anh từng gặp, tính tình cậu thẳng thắn, đôi khi hơi ngờ nghệch, nhưng không phải loại người vô duyên hay ăn nói xằng bậy khiến người khác khó chịu.

Ở cạnh một người như thế, tâm trạng Cố Diễm dường như cũng dần trở nên sáng sủa hơn mỗi ngày.

"Thật đó!" Thấy Cố Diễm vừa chui ra khỏi quan tài đã im lặng nhìn mình chăm chăm, vẻ mặt khó đoán, Tô Khốn liền cho rằng đối phương không tin, không nhịn được nhấn mạnh thêm một câu: "Ngay cả mạng tôi cũng có thể cho anh!"

Cậu nói xong thì ngẫm nghĩ hai giây, lại giơ móng vuốt lên gãi đầu ngượng ngùng bổ sung: "Cơ mà… Tôi tin rằng bây giờ anh không còn muốn lấy mạng tôi nữa đúng không? Dù sao anh cũng đã có nguồn thức ăn phong phú rồi mà—— Úi!!!"

Tô Khốn còn chưa nói hết câu thì thấy Cố Diễm đã lặng lẽ lướt tới trước mặt, không nói không rằng giơ tay đặt lên ngực cậu.

Cảm giác lạnh buốt khiến Tô Khốn hét lên vì giật mình.

Tô Khốn rít một hơi khí lạnh, sau khi quen được với nhiệt độ ngón tay của Cố Diễm, cậu khẽ nhích người một chút rồi bất mãn nhìn anh ta, vừa định oán thán:

"Lần sau anh muốn chạm vào người tôi thì ít nhất cũng phải hô một câu "chuẩn bị—— động thủ" chứ?!"

Thì đã nghe Cố Diễm mặt lạnh như tiền thản nhiên nói: "Hiện tại vẫn chưa có ý định lấy mạng ngươi, vậy là đủ."

"Vậy là sao?" Tô Khốn nhất thời chưa hiểu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!