Xe cứu thương hú còi inh ỏi, đang chạy đến gần, Tô Khốn cụp mắt nhìn cánh tay sưng vù như móng heo của mình, mắt cá chân chẳng khác nào cái bánh bao, rồi lại nhìn Trương Phúc Quyền bên cạnh với đầy những vết thương lớn nhỏ đang rỉ máu khắp mặt và người, không nhịn được mà thở dài: Hiếm có vụ tai nạn xe nào như thế này, không bị thương nặng, nhưng lại trông vô cùng thê thảm.
Nếu chẳng phải vì chủ xe ô tô cứng đầu chết đi được, thì cậu đã sớm để Cảnh Tử Mặc kéo mình về trạm y tế gần đó sơ cứu rồi về nhà nằm cuộn người nghỉ cho xong.
Ngay lúc Tô Khốn nhìn theo xe cứu thương đang dần giảm tốc độ, vừa bắt đầu suy nghĩ mông lung thì bỗng có một giọng nói nhẹ bẫng nương theo làn gió chui vào tai cậu.
"Con cáo già chết tiệt đó, lần nào cũng vứt việc cho ta, thật là…"
Giọng điệu quá quen thuộc khiến Tô Khốn rùng mình giữa cơn gió nóng: Má nó, lại là bà lão ấy nữa!
"Mày run cái gì?" Cảnh Tử Mặc bên cạnh thấy Tô Khốn tự nhiên rùng mình, không hiểu nên lên tiếng hỏi.
Không ngờ Tô Khốn như thể không nghe thấy gì, chẳng đáp một lời.
Toàn bộ sự chú ý của cậu đều đang tập trung vào nơi phát ra giọng nói – là góc tối sau thân cây long não trong dải cây xanh.
Một lát sau, Tô Khốn thấy một cái bóng nhỏ gầy gò từ sau thân cây bước ra. Vẫn như những lần gặp trước, bà lão đó mặc một chiếc áo ngắn màu nâu sẫm, kiểu dáng hơi cổ xưa, chất liệu trông cũng không tệ, th*n d*** vẫn là chiếc quần ống rộng phủ kín hai bàn chân, theo gió đêm lay động, vải quần xếp thành từng tầng nếp nhăn.
Dưới ánh đèn đường, Tô Khốn thấy bà ta như đang nắm cái gì đó trong tay, cúi đầu ngó nghía một lát rồi ngẩng đầu lên nhìn sang phía này, vừa khéo bắt gặp ánh mắt của Tô Khốn.
Bà lão nhỏ thó khựng lại một chút, sau đó híp mắt lại, biểu cảm trên mặt khiến người ta không đoán nổi.
Tô Khốn theo bản năng quay đầu né tránh ánh mắt của bà, khẽ ho một tiếng để che đi sự ngượng ngùng cùng chút sợ hãi mơ hồ, rồi dùng vai huých vào Cảnh Tử Mặc, hạ giọng hỏi: "Bên phải tao có cây long não, thấy không? Nói xem, mày thấy gì ở đó?"
Cảnh Tử Mặc bị câu hỏi chẳng liên quan làm cho mờ mịt, nhưng vẫn miễn cưỡng ngẩng đầu liếc qua, rồi cũng hạ thấp giọng nói: "Một bà lão?"
Tô Khốn quay ngoắt lại nhìn cậu ta: "Mày nhìn thấy bà ta hả?!" Lại là biểu cảm kiểu "Cảnh Tử Mặc, nếu mày gật đầu thì mày là cha tao đó!!!"
Cảnh Tử Mặc bị nhìn đến mức khó chịu: "…Vớ vẩn."
"Tốt lắm, vậy thì đó là người!" Cơ thể căng cứng như dây đàn của Tô Khốn lập tức thả lỏng, cậu vỗ ngực thở hắt ra một hơi, cười tự giễu: "Quả nhiên là tao bị dọa nhiều quá nên sinh hoang tưởng, nhưng mà bà lão này đúng là có chút kỳ lạ thật. Lần trước tao gặp bà ta trong ngõ dưới nhà, bà ta nói chuyện với tao, sau đó tao còn chạm mặt bà ta mấy lần nữa, lần nào cũng không bình thường."
"Đúng là tao nhìn thấy bà ta, nhưng…" Cảnh Tử Mặc lại liếc qua bên đó lần nữa, nói: "Hình như bà ta không có bóng."
"……."
Thân thể Tô Khốn lập tức cứng đờ trở lại, mắt đảo nhanh một vòng, suýt nữa thì ngất tại trận rồi. Cậu vừa định nhào qua bóp cổ Cảnh Tử Mặc để gào: "Mẹ nó ai bảo mày úp mở làm tao tưởng bà ta là người!!! Tao bóp cho mày khỏi thở luôn!" Thì khóe mắt chợt bắt được một cái bóng đen xẹt qua.
Tô Khốn sửng sốt chưa đến một giây đã kịp phản ứng – con quỷ nhi với tròng mắt trắng dã nọ lại quay về, chẳng biết nãy giờ nó đi đâu.
Theo bản năng quay đầu, Tô Khốn nhìn sang phía Trương Phúc Quyền, thấy ông ta đang đứng dậy bước về phía xe cứu thương. Quả nhiên, con quỷ nhi đó vẫn nhắm vào ông ta. Nhưng với cái thân tàn phế hiện giờ của Tô Khốn căn bản muốn nhúc nhích cũng khó, đừng mơ làm Lôi Phong lần nữa.
Nhưng giây sau thôi, cậu đã nhìn thấy người thay mình làm Lôi Phong… À không, là một con quỷ.
Đồng chí Cố Diễm biến mất chẳng thấy tăm hơi nãy giờ không biết từ lúc nào đã lặng lẽ xuất hiện sau lưng quỷ nhi, ngay lúc nó định nhào vào Trương Phúc Quyền thì anh đã lao lên túm chặt nó trước.
Thoắt một cái, hai bóng hình gần bằng nhau quấn lấy nhau giao chiến kịch liệt, Tô Khốn chỉ thấy một vùng bóng tối bay loạn, căn bản chẳng phân biệt được ai với ai.
Cảnh Tử Mặc và Trương Phúc Quyền dù ở gần sát bên nhưng vẫn không nghe thấy gì, còn Tô Khốn thì nghe rất rõ – chất giọng trẻ con non nớt quái dị của con quỷ nhi đột ngột vang lên, giữa tiếng còi xe cứu thương vẫn cực kỳ dễ nhận biết. Quỷ nhi mới tru lên được mấy tiếng đã bất ngờ chuyển giọng, trực tiếp thành tiếng rít ai oán, nghe như sắp gào khản cổ mà chết.
Ngay lúc Tô Khốn gần như không chịu nổi nữa, muốn bịt tai lại thì tiếng hét đó đột ngột bị cắt ngang, như thể bị người ta cắt phăng cổ họng. Sau đó nó rên lên vài tiếng "hức hức" khe khẽ, rồi không còn phát ra được âm thanh nào nữa.
Tô Khốn trợn to mắt nhìn trân trân về phía đó, chỉ thấy hai bóng đen đang quấn lấy nhau lại trở nên rõ ràng hơn, điểm khác biệt là, hai bóng đen ban đầu giờ chỉ còn lại một.
"Hả—-" Tô Khốn nghe thấy bà lão gầy gò rít lên một tiếng.
Cậu quay sang nhìn thì thấy bà ta cũng đang nhìn về phía Cố Diễm, mồm há hốc đầy kinh ngạc, như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó ghê gớm lắm. Nhưng rất nhanh bà lão đã nhận ra ánh mắt của Tô Khốn, bèn ngậm miệng lại, bà cụp mắt nhìn thứ gì đó trong tay rồi xoay người chạy lóc cóc như làn khói, chui vào bóng tối đằng xa.
"Thương tích thế nào rồi?" Một giọng nói trầm trầm vang lên bên cạnh, Tô Khốn cảm thấy mình cứ như cái trống bỏi ngày xưa ở chợ bán một đồng một cái, cả đêm cứ xoay đi xoay lại, xoay đến mức đầu kêu leng keng, liên tục rụng linh kiện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!