"Chú cũng thấy nó sao?!" Tô Khốn vô thức hỏi. Nhưng ngay giây sau cậu nhận ra không thể nào, vì khi nãy quỷ nhi kia vẫn luôn lơ lửng ngay cạnh Trương Phúc Quyền, nhưng ông ta hoàn toàn không hay biết gì. Thậm chí sau khi nó định đâm vào người, Trương Phúc Quyền cũng chỉ quay đầu nhìn Tô Khốn với vẻ mặt kinh ngạc, hoàn toàn phớt lờ oán linh âm u quỷ dị bên cạnh.
Bị hỏi như vậy, Trương Phúc Quyền đang ngồi xổm rít một hơi lạnh, rồi ngồi bệt xuống đất, ông trợn mắt nhìn Tô Khốn hồi lâu mới lên tiếng xác nhận: "Cậu thật sự nhìn thấy nó sao?" Ông chủ Trương nuốt nước bọt, huơ tay múa loạn vài cái, toàn thân từ đầu đến chân đều run rẩy: "Cậu… cậu thấy… thứ đó trông như thế nào?"
"Giống như một thai nhi chưa phát triển hoàn chỉnh. Cháu thấy giữa các ngón tay nó còn có một lớp màng dính lại như chân ếch… Ông chủ Trương, chú sao vậy?" Tô Khốn còn chưa tả xong đã thấy Trương Phúc Quyền trông như sắp ngất, cậu nhận ra có điều gì đó không ổn: "Chú không thấy sao lại biết có thứ đó?"
Trương Phúc Quyền do dự một lát, rồi nói: "Tôi… tôi thấy tư thế cậu lao về phía chiếc xe rất lạ, giống như bị ai đó đẩy từ phía sau. Phần eo lõm xuống, người bình thường ngã về phía trước thì phải cong người lại mới đúng…"
Giả vờ! Tiếp tục giả vờ đi!
Tô Khốn nhìn Trương Phúc Quyền, thầm nghĩ: Bảo sao con quỷ nhi ấy lại không chọn người khác mà lại đâm vào lão này, nhìn bộ dạng giấu giếm của lão đi, chắc chắn là có nguyên nhân!
Cậu gần như có thể khẳng định, Trương Phúc Quyền dù chưa từng thấy quỷ nhi, nhưng ít nhất cũng biết đến sự tồn tại của nó. Nếu không thì sao Tô Khốn càng tả rõ, sắc mặt của gã lại càng kinh hoảng. Bản thân Tô Khốn cũng chẳng dùng đến từ nào quá đáng sợ, người bình thường sẽ không run lập cập như vậy chỉ vì nghe thấy từ "thai nhi" hay "ếch".
Ngay khi Tô Khốn tràn đầy sự nghi ngờ nhìn chằm chằm vẻ mặt của Trương Phúc Quyền, bỗng có một vật gì đó rung nhẹ kéo cậu về lại thực tại. Tô Khốn dời mắt nhìn theo nguồn rung, lúc này mới phát hiện ra mấy túi đồ ăn không biết đã ném đi đâu, có lẽ từ lúc bị quỷ nhi điều khiển chạy về phía này, tay cậu đã vô thức buông lỏng làm rơi hết. Chiếc túi đeo chéo trên người thì vẫn còn, dây túi mắc trên cổ Tô Khốn, rơi xuống hông.
Tô Khốn lục tìm điện thoại trong túi, vừa thầm cảm thấy may mắn vì độ bền của cái điện thoại này, vừa ấn nút nghe.
Giọng nói lạnh lùng của Cảnh Tử Mặc vang lên từ đầu bên kia: "Tao đến khu nhà cũ rồi, chỗ gì mà cứ như nhà ma vậy, chẳng phải mày nói sẽ ra đầu hẻm đón tao sao? Thiếu gia, ngài đang ở đâu đấy?"
Tô Khốn cúi đầu nhìn tình trạng thê thảm của mình, nghĩ ngợi một hồi rồi ngẩng đầu đáp ba chữ gọn lỏn: "Bị xe đâm."
Cảnh Tử Mặc ở đầu dây bên kia rõ ràng bị ba chữ đầy khí chất bá đạo này làm cho ngây người. Mãi một lúc sau mới mở miệng: "Mày đâm người ta hả? Mày làm gì có xe?"
Khoé miệng Tô Khốn méo xệch: "Ông là người bị đâm, được chưa?!"
Cảnh Tử Mặc cười ha ha, giọng chẳng chút gợn sóng: "Đùaaa– không thể nào! Mày từng thấy ai bị xe đâm mà vẫn còn nói chuyện điện thoại lưu loát thế này không?"
Tô Khốn: "…"
Năm phút sau, Cảnh Tử Mặc cuối cùng cũng tin rồi, cậu theo địa chỉ Tô Khốn cho, ngồi xe qua hai trạm rồi tìm tới quán ăn tư nhân.
"Lúc băng qua đường, mày có thấy cái túi nào bị rơi không?" Tô Khốn nhìn cổ chân sưng vù như cái bánh bao của mình, không ngẩng đầu hỏi Cảnh Tử Mặc.
Cảnh Tử Mặc đáp: "Hình như có thấy, nhưng không để ý, của mày hả? Trong đó có gì quan trọng không?"
Cảnh Tử Mặc đang chuẩn bị tinh thần quay lại giúp Tô Khốn nhặt đồ.
Tô Khốn đau buồn ngửa mặt r*n r*: "Đồ ăn gói mang về, toàn là món ngon của quán trứ danh."
"…" Cảnh Tử Mặc lập tức từ bỏ ý định, cậu đi tới ngồi xổm cạnh Tô Khốn, dùng hai ngón tay gắp cái cổ tay phải đang sưng vù của Tô Khốn lên, ngắm nghía một chút: "Chậc chậc chậc, càng ngày càng lợi hại nhỉ? Nói tao nghe thử xem, mày đáng lẽ phải ngồi chờ xe ở đằng kia, sao tự dưng chạy tới đây, còn nhảy lên đầu xe người ta?"
Chủ xe: "…"
Tô Khốn rút tay khỏi hai ngón tay của Cảnh Tử Mặc, hít hà mấy hơi rồi nói: "Ngón út của mày đang vểnh lên kìa."(*)
Cảnh Tử Mặc: "…"
(*): Ý là chọc cậu Cảnh ngựa bà, ẻo lả đó=))
"Mày nghĩ tao rảnh đến mức tự lao ra đường tìm chết à?" Tô Khốn hậm hực nói.
Chủ xe nổi đoá: "Không phải cậu tự lao ra thì chẳng lẽ tôi gọi cậu tới hả?!"
Tô Khốn: "…"
Tô Khốn bất lực sâu sắc, yếu ớt vẫy tay gọi Cảnh Tử Mặc: "Đỡ tao dậy cái, tao nằm giữa đường nãy giờ rồi."
Cảnh Tử Mặc còn chưa kịp đứng dậy thì chủ xe lại gào lên: "Đừng động vào!! Lỡ mà bị nội thương gì, động đậy lung tung rồi xảy ra chuyện lớn thì tôi càng khó giải thích!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!