Chương 31: (Vô Đề)

"Cẩn thận!!!" Tô Khốn hét lớn, trong lúc nguy cấp theo bản năng vươn tay ra. Động tác nhanh đến mức khiến chính cậu sau này nghĩ lại cũng thấy bất ngờ. Tô Khốn nhanh hơn oán linh thai nhi một bước, túm lấy vai Trương Phúc Quyền rồi hất mạnh ông ấy ngã sang một bên.

Trương Phúc Quyền bị đẩy bất ngờ, cả người ngã nhào vào bụi cây ven đường, bị các nhánh cây cào xước đầy người, suýt nữa thì bị chọc mù mắt, nhưng may là cuối cùng vẫn giữ được cái mạng.

Tất nhiên, ông chủ Trương hoàn toàn không ý thức được tử thần vừa đi ngang đời mình. Ông vốn chẳng nhìn thấy được oán linh kia, nên càng không hiểu hành động của Tô Khốn, chỉ cảm thấy mình thật thê thảm. Trương Phúc Quyền lúng túng bò ra từ đám cây bụi, lửa giận bốc lên, vừa định mở miệng hỏi Tô Khốn rốt cuộc muốn làm gì, thì miệng mới hé ra đã không thể khép lại nổi. Tô Khốn trước mắt ông đang loạng choạng, cả người như một cây cung bị bẻ ngược, bị xô ra giữa đường.

Tư thế đó nhìn kiểu gì cũng không giống tự mình lao ra, giống như bị ai đó đẩy mạnh từ phía sau hơn.

Tô Khốn thực sự quá xui xẻo.

Sau khi đẩy Trương Phúc Quyền ra, tảng đá đè nặng trong lòng còn chưa kịp thả xuống thì ngay sau đó đã cảm thấy bị đập mạnh vào lưng, khiến cậu choáng váng đến nỗi tim muốn ngừng đập, khó thở trong tích tắc. Ngay sau đó, cơn đau âm ỉ lan nhanh trong cơ thể, từ sau lưng lan ra trước ngực, giống hệt cảm giác khi Cố Diễm bay xuyên qua cơ thể cậu.

Tô Khốn lập tức nhận thức được chuyện gì đang diễn ra, oán linh thai nhi đáng lẽ đã đâm trúng Trương Phúc Quyền, nhưng cuối cùng lại va phải cậu. Dù nó vẫn xuyên qua người cậu, nhưng lực kéo khi nó bay qua vẫn rất mạnh.

Khi cậu kịp hiểu thì cơ thể đã bị va trúng và nhào ra giữa đường rồi.

Mẹ nó chứ! Cái con quỷ nhi này không biết phanh lại hả?!

Tô Khốn nghe thấy tiếng xe thắng gấp, lốp xe vì lực ép quá mạnh mà rít lên âm thanh chói tai, đèn pha sáng choang chiếu rọi khiến cậu hoa mắt, chẳng nhìn thấy gì nữa. Cậu gần như có thể cảm nhận được cái nóng hầm hập khi đầu xe gần đụng vào tay áo thun của mình.

Cả trái tim như bị một bàn tay sắt vô hình nắm chặt lấy, co thắt đến nỗi không thở được kèm theo cái lạnh buốt giá, Tô Khốn cảm thấy tử thần đang vung chiếc lưỡi hái lớn lạnh lẽo, chém mạnh xuống, lưỡi hái đã chạm vào cổ cậu.

Mình sắp chết rồi…

Tô Khốn vô thức nhắm mắt, đầu óc lúc này lại bình tĩnh một cách kỳ lạ. Trong đầu cậu như một màn hình đen, lướt qua hai câu: Con quỷ nhi kia không phải người sống, ông đây không giết được nó lần nữa, tiếc thật!

Đợi ông chết rồi biến thành ma, việc đầu tiên là bay về nhà nói với đồng chí Cố Diễm mang cái mặt đơ ngàn năm kia rằng: "Đoán xem? Tôi cũng chết rồi." Chậc– Biểu cảm của anh ta chắc sẽ thú vị lắm.

Ngay khoảnh khắc đầu xe sắp tông mạnh vào thân thể của Tô Khốn, hai tay cậu bỗng bị một thứ gì đó lạnh lẽo túm lấy. Tô Khốn còn chưa kịp phản ứng, cổ tay đã bị siết mạnh, cả người bị một lực đạo rất lớn kéo ngã về một phía.

Đầu xe sượt qua người, logo xe nổi cộm phía trước cào rách da từ tay tới cẳng chân, đau rát như bị lửa đốt. Tô Khốn còn chưa kịp mở mắt, tay đã theo phản xạ muốn chống xuống đất. Nhưng khi chạm đất, cảm giác dưới tay cậu không phải là mặt đường nhựa thô cứng nóng hầm hập vì bị phơi nắng cả ngày, mà là một thứ gì đó cứng mềm vừa phải và cảm giác lạnh buốt thấu xương…

Mẹ kiếp, lại là thứ gì nữa đây?!

Lúc bị kéo đi, đầu Tô Khốn nện mạnh vào vật đó, cả người vùi trong làn khí lạnh tỏa ra từ nó. Cậu ngây ra mấy giây, rồi cố gắng dùng cánh tay tê rần chống người dậy, mở mắt ra.

Cái "đệm thịt" trước mắt vừa đỡ cho cậu một cú không phải gì khác, chính là một người đàn ông… Không, nói chính xác hơn là một nam quỷ. Người này nhìn qua không khác gì người sống, chỉ là đường nét hơi nhòe, giống như bị chỉnh độ rõ xuống còn 98%.

Dù đang nằm, vẫn có thể thấy người đó có vóc người rất cao. Tô Khốn nằm đè lên anh ta, cảm giác bản thân nhỏ hơn hẳn một cỡ. Thứ đầu tiên đập vào mắt cậu là một bộ quần áo rách rưới bạc màu, dính đầy máu, phần cơ ngực săn chắc lộ ra qua cổ áo rách nát.

Tô Khốn: "…"

Bộ quần áo này nhìn quen quen, cậu mơ hồ dâng lên một dự cảm…

Ánh mắt cậu từ từ dịch lên trên, lướt qua vùng cổ và yết hầu nhô ra rõ ràng, rồi đến đôi môi lúc nào cũng mím chặt thành một đường thẳng, sườn mặt gầy góc cạnh như được chạm khắc, sống mũi cao thẳng khiến gương mặt thêm phần nghiêm nghị.

Trái tim Tô Khốn run lên một nhịp, khóe miệng giật giật, ngẩng đầu đối mặt với ánh mắt của người đó.

"…Haaaa!" Tô Khốn cười khan, ngu người mẹ nó rồi, đờ đẫng giơ tay chào: "Hi– Sao anh lại ở đây?"

Không đúng, sai trọng điểm rồi…

"Anh.. anh—

- Mẹ nó, không phải là thằng nhóc cao ba tấc thôi sao, tự nhiên bự dữ vậy trời…" Tô Khốn ngớ người lẩm bẩm.

Như thể cố tình chiều theo lời cậu, nam quỷ cao lớn dưới thân vừa nghe xong câu đó liền thu nhỏ lại như quả bóng xì hơi, trong chớp mắt lại biến thành tiểu quỷ mặt đơ quen thuộc.

Đột nhiên mất đi cái đệm thịt, Tô Khốn cảm thấy dưới thân trống rỗng, ngã phịch xuống đất cái "bịch", đè lên cơ thể trong suốt giờ chỉ còn 60% độ rõ của tiểu quỷ. Cậu còn chưa kịp chống người dậy, thì cảm nhận được thân thể lạnh buốt ấy lại lần nữa xuyên qua vùng bụng và ngực mình, khiến cậu niếm lại trải nghiệm nội tạng bị đảo lộn, say xe muốn nôn chết người kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!