Chương 21: Khối ngọc kỳ lạ.

Cố Diễm có hơi thất vọng buông tay xuống. Ngay lúc y đang cân nhắc hay là cứ mạnh dạn gây ra thêm vài động tĩnh lớn để khiến Tô Khốn trở mình, đặng cái mặt dây chuyền đó tự trượt ra khỏi cổ áo thì đầu ngón tay vừa vặn rơi đúng vào chỗ khối ngọc cộm lên dưới lớp áo thun của Tô Khốn. Cố Diễm vốn tưởng đầu ngón tay mình sẽ giống như lúc nãy, không bị gì cản trở xuyên qua mọi vật. Nào ngờ, trước khi kịp phản ứng, ngón tay đã chạm phải một v*t c*ng, cảm giác lạnh buốt trên đầu ngón tay khiến y sững sờ.

Có thể chạm vào được sao?!

Cố Diễm suýt nữa thốt thành lời, nhưng rất nhanh đã kịp lấy lại bình tĩnh. Kể từ khi mất đi thân thể, y vốn không thể chạm vào bất cứ vật gì trong thế giới này, duy chỉ có Tô Khốn là ngoại lệ, giờ đây có thêm mảnh ngọc vỡ này nữa. Tuy nhiên, sự bình tĩnh của Cố Diễm duy trì chưa đầy một giây đã bị một cảm giác kỳ lạ khác phá vỡ——

Mảnh ngọc kia ngoài đem lại cảm giác cứng cáp và lạnh buốt còn đang dính chặt vào tay y, hệt như có giác hút. Dù lực hút không lớn nhưng đủ để giữ chặt ngón tay, khiến Cố Diễm không thể nhúc nhích. Trong lòng y chợt dâng lên nỗi bất an, cứ tưởng mình lại sắp trải qua cảm giác bị rút cạn như lần trước, đang định gắng sức rút tay về thì…

Cố Diễm cảm nhận được có một luồng hơi ấm kỳ lạ đan xen giữa cái lạnh nơi đầu ngón tay, giống như một dòng suối nhỏ chảy róc rách, nhẹ nhàng lan từ ngón tay, men dọc theo cánh tay dần dần truyền vào tim. Trái tim lạnh lẽo trống rỗng vì không còn nhịp đập của y bỗng dâng lên một tia ấm nóng dịu dàng. Trong khoảnh khắc ấy, mạch máu toàn thân như được kết nối trở lại, khiến Cố Diễm sinh ra ảo giác máu đang lưu thông, trái tim trong lồng ngực sắp có nhịp đập trở lại.

Cảm giác quái lạ nhưng kỳ diệu này khiến Cố Diễm vừa kinh ngạc vừa có chút vui mừng.

Sự sống đột nhiên trỗi dậy trong cơ thể của một người đã chết, chỉ có thể tồn tại ở trạng thái linh hồn cô đơn, một mình lang thang giữa thế giới xa lạ này, là một cảm giác tuyệt diệu khôn tả.

Ngay khi Cố Diễm đang chìm đắm trong sự ấm áp ấy, tầng khí đen quanh cổ Tô Khốn dưới ánh trăng lờ mờ bỗng như một cuộn băng tua ngược, lấy mặt dây chuyền làm trung tâm, bắt đầu rút lại với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường. Đồng thời Cố Diễm cảm thấy có thứ gì đó dung hợp cùng luồng hơi ấm tràn vào cơ thể, rót vào trái tim tĩnh lặng của y.

Toàn bộ quá trình diễn ra khá thong thả. Ánh mắt Cố Diễm dời qua dời lại giữa bàn tay đang đặt lên mảnh ngọc dưới áo thun của Tô Khốn và ngực trái mình, y thậm chí có thể nhìn thấy mạch máu như sợi dây đỏ ẩn hiện dưới làn da bán trong suốt trên cánh tay. Cố Diễm cẩm thấy cả người như đang ngâm suối nước nóng, làn hơi ấm áp bao trùm khiến toàn thân đều trở nên thư thái, lỗ chân lông giãn nở, trong nháy mắt đã ứa ra một lớp mồ hôi mỏng.

Cố Diễm biết thân thể hiện tại của y tất nhiên không thể đổ mồ hôi. Cảm giác như máu huyết lưu thông sôi trào khắp cơ thể này, nói gần thì chỉ như chuyện của ngày hôm kia, mà nói xa… Thì đã là chuyện của kiếp trước.

Bất kể Cố Diễm có tận hưởng quá trình ấy đến đâu, cảm giác khoan khoái toàn thân cũng dần trở nên nhạt đi khi luồng khí đen hoàn toàn bị hút ngược vào cơ thể y, cuối cùng biến mất. Chỉ còn lại dòng ấm áp mảnh như tơ từ đầu ngón tay nối thẳng đến ngực vẫn đang chảy róc rách không ngừng. Lực hút giữ chặt đầu ngón tay cũng biến mất cùng lúc với làn khí đen đó.

Dù đã đoán được lực hút từ mảnh ngọc liên quan đến đám khí đen nhưng Cố Diễm vẫn không cam tâm, lại đưa tay chạm thử vào mảnh ngọc lạnh buốt lần nữa. Thấy mảnh ngọc không có động tĩnh gì, y liền nắm lấy nó, lôi từ trong áo thun của Tô Khốn ra.

Cố Diễm lúc này vẫn đang chôn nửa người trong thân thể Tô Khốn, theo độ dài sợi dây đỏ nhích lên một chút, rồi cẩn thận quan sát miếng ngọc xanh trắng nằm trên tay mình.

Đây không phải là mảnh ngọc có phẩm chất tốt, hơn nữa nhìn bề ngoài đã thấy nó khá cũ kỹ, có vẻ là đồ từ rất lâu về trước. Theo lý thì ngọc được mang bên người lâu ngày sẽ được "nuôi" ngày càng đẹp lên, nhưng miếng ngọc của Tô Khốn là ngoại lệ. Tuy bề mặt của nó bóng loáng, dưới ánh trăng lờ mờ cũng phát ra chút ánh sáng nhạt, nhưng thứ ánh sáng ấy không hề trong suốt hay sáng rõ, mà sắc xanh trắng của ngọc lấp loáng mờ đục, thậm chí có hơi xám xịt, tối tăm, hoàn toàn tương ứng với cảm giác lạnh buốt khi chạm vào.

Miếng ngọc này rõ ràng không nguyên vẹn, dường như đã bị rơi vỡ từ nhiều năm trước, đây chỉ là một phần sau khi vỡ, có một cạnh rất tròn, một cạnh khác lại có những đường gấp khúc đột ngột, không theo quy tắc nào. Chỉ là những góc cạnh sắc bén đó đã được mài nhẵn hơn rất nhiều, ít nhất là khi đeo sát người cũng sẽ không làm trầy da.

Cố đại tướng quân vốn là người hiếm khi đưa ra kết luận chỉ bằng trực giác, y có xu hướng tin vào những việc có luận cứ vững chắc hơn. Nhưng lần này, trong lòng như bị ai đó khều nhẹ một cái, một ý niệm loé lên trong đầu chẳng biết thế nào lại khiến y cảm thấy chuẩn mười mươi – miếng ngọc trong tay này, chính là phần còn lại của mảnh ngọc mà y đã vô tình nuốt vào.

Chỉ hơi lấn cấn ở chỗ lúc y còn chưa kịp nhìn kỹ mảnh ngọc trong quan tài tròn méo ra sao thì nó đã mắc trong cổ họng, bị nuốt trôi mất. Hiện giờ Cố Diễm cũng không thể móc mảnh ngọc kia ra khỏi ngực để so xem liệu có cùng hình dạng, những góc vỡ của hai miếng có thể khớp với nhau hay không.

Nhưng… Một khối ngọc thoạt nhìn tầm thường như vậy, sao lại có công năng kỳ dị đến thế?

Nếu đoán không sai, đám khí đen vừa nãy chắc là những mảnh tàn hồn vương vãi mà Tô Khốn vô tình chạm phải khi đi ra ngoài, mà mỗi lần Cố Diễm hấp thu chúng vào cơ thể, toàn thân lại như tràn đầy sinh lực… Một lần là vậy, hai lần, ba lần… nếu là mười mấy lần thì sao? y sẽ biến thành cái gì?

Tô Khốn đang trôi nổi giữa cơn mơ hỗn loạn, cậu thấy cơ thể có chút khác thường giống như bị ai đó rạch mở phần ngực bụng, rồi thọc tay vào bên trong khuấy tung ngũ tạng một lượt. Không đau, nhưng cực kỳ khó chịu.

Cảm giác buồn nôn giống như say xe ấy kéo dài một lúc lâu, sau cùng kéo cậu ra khỏi giấc mộng.

Tô Khốn từ từ mở mắt, hàng mi đen như lông quạ khẽ run, ngơ ngác không có tiêu cự. Sau khi ổn định tầm nhìn, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt cậu lại là một màn… Kỳ dị đến há hốc mồm——

Tên quỷ nhỏ mặt đơ kia, đang chìm nửa người trong cơ thể cậu, phần trên từ bụng đến đầu nó vẫn còn lộ ra ngoài. Khuôn mặt nhỏ nhắn cúi gầm xuống, từ góc độ của Tô Khốn có thể nhìn thấy rõ đôi chân mày của nó nhíu chặt gần như muốn xoắn thành một cục.

Đệch! Moẹ!

Tô Khốn còn đang mơ màng, bỗng như có ai đó vung gậy phang mạnh vào đầu một phát, đánh cho cậu giật bắn người, tỉnh táo ngay lập tức.

Tiểu quỷ dường như hoàn toàn không nhận ra đôi mắt cậu đã mở, nó vẫn cúi đầu, chuyên chú nghiền ngẫm thứ gì đó trên tay.

Tô Khốn dõi theo sợi dây đỏ đang bị kéo căng, ánh mắt trượt từ tay tiểu quỷ nhìn về cổ mình, suýt chút nữa thì lác mắt, lúc này mới xác định được món đồ mà tiểu quỷ đang nghiên cứu với vẻ mặt như bị táo bón chính là miếng ngọc mà cậu đã đeo trên cổ từ bé.

Con người mà, ai cũng từng hy vọng bản thân hoặc chí ít là một thứ gì đó thuộc về mình là đặc biệt. Tô Khốn cũng không ngoại lệ, nhất là trong mấy năm tuổi dậy thì đầu óc dở dở ương ương, cậu từng không chỉ một lần chống cằm nhìn chuyên chú vào mảnh ngọc mà tưởng tượng ra đủ thứ viễn cảnh thần kỳ, ví dụ như nhỏ một giọt máu vào đó sẽ mở ra không gian đặc biệt hay là vào một ngày đẹp trời nào đó, gặp được cao nhân, người ta phát hiện ra đây là ngọc cổ truyền đời nghìn năm, đáng giá tiền tỉ chẳng hạn.

Sự ảo tưởng ngây ngô đó phần lớn cũng bị ảnh hưởng từ việc dì Trương luôn cực kỳ coi trọng miếng ngọc này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!