Chương 15: Đỉnh chuỗi thức ăn.

Không biết tiểu quỷ kia là ngốc thật hay giả ngốc, kể từ khi nó "dời chỗ" vào quan tài, mặc cho Tô Khốn ở bên ngoài lải nhải với cái cục gỗ sơn màu nâu sẫm dày cộp kia bao lâu, nó vẫn lặng thinh như chưa từng xuất hiện.

"Chẳng lẽ hiệu quả cách âm của cái quan tài này tốt quá?" Tô Khốn uống cạn cốc nước thứ ba, cuối cùng từ bỏ ý định dụ dỗ tiểu quỷ rời khỏi nhà mình.

Tóm lại, con quỷ không biết từ triều đại nào tới này là "rùa ăn chì", quyết tâm bám rễ tại đây rồi!

Đuổi chẳng được, Tô Khốn chỉ có thể nghĩ cách khác, dù sao thì việc đặt một cái quan tài trên đầu giường lâu dài ngoại trừ Cảnh Tử Mặc đầu óc thường xuyên không được tỉnh táo và Tô Khốn bị vận rủi làm cho nhất thời mê muội, người bình thường đảm bảo không ai có thể làm ra chuyện thiểu năng như vậy. Mà Tô Khốn sau bao phen bị doạ kinh hãi bây giờ cũng đã trở lại hàng ngũ người bình thường.

Cậu cẩn thận bưng cỗ quan tài lên, cố gắng không để nó rung lắc, tránh làm kinh động con quỷ nhỏ, vừa dùng ánh mắt như bị chuột rút ra hiệu cho Cảnh Tử Mặc giúp mở cửa ban công. Hai người hợp sức nâng cái quan tài bé như cái hộp giày kia lên, vẻ mặt nghiêm túc, động tác cẩn trọng, chẳng khác gì đang ôm một quả bom cảm ứng có thể nổ cho bọn họ thành tro bụi bất cứ lúc nào. Cả hai rón rén đi ra ngoài, đặt quan tài lên chiếc máy giặt hỏng mà chủ nhà để lại ở ban công, sau đó không một tiếng động lùi về, đóng cửa ban công lại.

Cảnh Tử Mặc đứng thẳng người, phủi phủi bụi trên quần áo, chế nhạo Tô Khốn: "Xem bộ dáng của mày lúc nãy kìa, cứ như phải ôm một cái bình tro cốt đầy lông, rồi còn bị ép phải hôn nó một cái nữa."

Tô Khốn: "…" Tên này đúng là độ độc miệng tỉ lệ thuận với độ dày da mặt, làm như hồi nãy nó dám thở mạnh vậy!

"Đói chết rồi, ăn cơm!" Cảnh Tử Mặc hoàn toàn không để tâm đến cái liếc xéo của Tô Khốn, vừa thong dong đi về phía trước, vừa xoay xoay thả lỏng cổ tay, cứ như thứ hắn mới khiêng không phải cái quan tài to bằng hộp giày, mà là một chiếc xe bọc thép.

Hai người hồi trưa ra ngoài ăn một bữa thịnh soạn, không ăn hết nên đã gói mang về, định tối hâm nóng ăn tạm. Hơn nữa có Tô Khốn ở đây, dù là đồ ăn nguội hâm lại tuyệt đối không thua kém gì lúc mới làm xong. Theo lời Cảnh Tử Mặc thì: "Toàn bộ trí thông minh hạn hẹp của thằng này đều tập trung ở khu vực đại não quản lý nấu nướng."

Đây có lẽ là một trong những lý do cậu bằng lòng ở ghép với Tô Khốn.

Dù bị vận rủi của Tô Khốn liên lụy đến mức đi đứng không thuận, vẫn không thể bạc đãi cái dạ dày của mình, ăn ké được ngày nào hay ngày đó.

Tiếc là cậu còn chưa kịp bước đến nhà bếp, đã nghe thấy Tô Khốn ở phía sau kêu "Á!!!".

Hai ngày nay bị tiếng kêu của Tô Khốn rèn thành phản xạ có điều kiện, chân Cảnh Tử Mặc vô thức mềm nhũn, trong lòng thầm nghĩ: Cái quan tài kia lại gây ra chuyện gì nữa rồi?!

Cậu quay đầu lại nhìn một cái, quả nhiên…

Tô Khốn đứng trước cửa phòng mình, vẫn giữ nguyên tư thế một chân bước khỏi phòng. Có lẽ lúc định ra bếp cậu tiện thể quay mặt nhìn vào phòng kiểm tra thêm một cái, kết quả lại đứng cứng ngắt ở đó, ngón tay chỉ vào trong phòng run rẩy như bị Parkinson, vẻ mặt tuyệt vọng hơn cả việc bị bắt hôn cái bình tro cốt mọc đầy lông, miệng há ra há vào mấy lần vẫn không nói được lời nào.

Cảnh Tử Mặc với chỉ số thông minh rõ ràng cao hơn Tô Khốn vừa trông thấy bộ dạng chết nhát của tên kia liền đoán được tám chín phần. Cậu quay người, sải bước đi nhanh về phía ban công, ngó qua cửa kính, sau đó thở dài: "Đừng run nữa, cái quan tài trong phòng mày không phải ảo giác, ngoài ban công bóng dáng của một khúc gỗ cũng không có."

Tô Khốn rưng rưng nước mắt: "…"

Bị dọa đi dọa lại nhiều lần, Tô Khốn lần nữa nhục nhã chịu thua. Cậu cảm thấy lãnh thổ của mình đang từng bước bị xâm chiếm, còn ranh giới chịu đựng thì đang dần dần sụp đổ.

Lòng đau như cắt, nhưng cậu chỉ đành nhường phòng mình cho cái quan tài đã cắm rễ kia, sau khi ăn xong bữa tối rồi tắm rửa qua loa, cậu liền ôm chiếu chạy lon ton vào phòng Cảnh Tử Mặc, mong Cảnh Tử Mặc sẽ nể tình bữa cơm mà cho cậu "định cư" lâu dài dưới sàn.

Điều hòa để nhiệt độ thấp khiến cả phòng se lạnh, Cảnh Tử Mặc ôm chăn tựa vào đầu giường, vắt chéo chân, cầm một cuốn sách trên tay, vừa lật sách vừa thưởng thức tư thế Tô Khốn cong mông dùng khăn lau chiếu, lát sau không nhịn được nói: "Không phải mày chê tao xấu nết ngủ, lúc ngủ toàn rơi trúng người mày, suýt nữa đập vỡ cả trứng sao?"

Tô Khốn nghiến răng nghiến lợi nhắm mắt: "Tao liều! Dù có bị mày đè thành bánh trứng rán, tao sống chết cũng không về!"

Bánh.. trứng rán…

Cảnh Tử Mặc im lặng vài giây, mặt vô cảm bật ra một câu: "Cảm ơn cụ nội nhà mày! Mày làm tao lại mất thêm một lựa chọn cho bữa sáng rồi đấy!"

Tô Khốn vui vẻ giơ ngón giữa về phía Cảnh Tử Mặc, sau đó cầm khăn định đi vào nhà vệ sinh giặt sạch.

Cảnh Tử Mặc: "…"

Nào ngờ mới chỉ vừa mở cửa phòng, Tô Khốn đột nhiên hít một hơi lạnh rồi đứng đờ ra như khúc gỗ gác cửa, mồm há hốc đến độ khiến Cảnh Tử Mặc rất muốn nhét vào đó một phần bánh trứng chiên đầy ắp xúc xích.

"Đứng chết trân ở đó làm gì?" Cảnh Tử Mặc hỏi thêm một câu: "Cái quan tài kia chuyển ra phòng khách rồi à?" Với góc độ từ chỗ đứng của Tô Khốn tuyệt đối không thể nhìn thấy phòng ngủ của mình.

Tô Khốn bên này dường như không nghe thấy câu hỏi của cậu, môi run lẩy bẩy, thốt ra một câu chẳng liên quan gì với khoảng không trước cửa phòng: "Đại ca, rốt cuộc anh muốn thế nào…"

Cảnh Tử Mặc trợn trắng mắt: Hay rồi! Nhân bánh quan tài trực tiếp tìm tới cửa rồi!

Nhân bánh quan tài bị thu nhỏ; Cố Diễm – Cố đại tướng quân lúc này đang lơ lửng trước cửa phòng Cảnh Tử Mặc, y đang chuẩn bị bay xuyên cửa vào phòng, liền thấy cánh cửa đã tự mở ra, tấm ván gỗ dày năm sáu centimet xuyên qua người Cố Diễm mà chẳng gặp trở ngại gì, rồi vẫn giữ nguyên trạng thái hé mở. Hơi lạnh từ trong phòng không ngừng tràn ra hoà lẫn với hơi nóng trong phòng khách, tạo thành trạng thái băng hỏa lưỡng trọng thiên ở vị trí Cố Diễm đang lơ lửng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!