Ngày hôm sau, Tô Khốn và Cảnh Tử Mặc ra phương án cuối cùng để tống khứ cái quan tài xui xẻo kia đi. Rút kinh nghiệm đợt một, họ không ném nó xuống lầu nữa.
Nhiệt độ bên ngoài hôm nay so với mấy ngày trước còn nóng hơn gấp bội, người còn bị nắng thiêu suýt chết huống chi là quỷ. Hai người nọ nhân lúc giữa trưa nắng gắt nhất, lấy một cái túi nilong đựng hộp giày, bọc kín cái quan tài kia lại, sau đó leo lên xe buýt tìm hai chỗ ngồi bị nắng chiếu muốn rộp da mà ngồi lì ở đó, đi vòng vèo nửa cái thành phố Lê, xuống tại một trạm xe gần ngoại ô rồi đi bộ một đoạn đường dài nữa, cuối cùng vứt cái quan tài kia vào một khu rừng hoang.
Xử lý xong xuôi, tuy không nói là hoàn toàn nhẹ nhõm, nhưng ít nhất trạng thái tâm lý cũng đỡ nặng nề hơn đôi chút. Tô Khốn và Cảnh Tử Mặc đi ăn một bữa đàng hoàng, về nhà còn tiện tay tháo cả áo trùm chống bụi máy lạnh xuống, tận hưởng cảm giác mát mẻ từ đầu hè đến giờ chưa được hưởng thụ.
Thực ra lúc trước khi cả hai còn có công việc ổn định, cuộc sống không đến nỗi khổ sở như bây giờ. Ít nhất vào mùa hè, điều hoà cũng được bật xuyên đêm. Nhưng vài tháng trước, xui xẻo thế nào cả hai không hẹn cùng nhau thất nghiệp. Mọi thứ từ đấy bắt đầu rơi vào trạng thái thắt lưng buộc bụng nghiêm trọng.
Cảnh Tử Mặc còn đỡ, dù sao vấn đề tìm việc làm với cậu cũng chỉ là vấn đề thời gian. Ngược lại, tình hình của Tô Khốn lại có chút tuyệt vọng, "vết đen lý lịch" vẫn nằm chình ình trên cái hồ sơ xin việc như thế, có tìm được việc làm hay không thực sự rất khó nói. Cuộc sống hiện tại của cậu đã lâm vào cảnh ăn bữa nay lo bữa mai, dù trước đó lúc còn đi làm cậu đã tích cóp được một khoản tiền nhỏ, nhưng cậu cho rằng vẫn nên tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó, một xu cũng chưa động đến.
Chi phí sinh hoạt hàng ngày đều rút từ khoản thu nhờ vào việc cho thuê lại căn nhà cũ, hơn nữa vẫn là có thể tiết kiệm được thì tiết kiệm, số tiền dư mỗi tháng đều được Tô Khốn nhét thêm vào sổ.
Nhưng tháng này đừng nói là dư, e rằng đến chi tiêu hàng ngày cũng không đủ nữa. Mà căn nguyên làm cậu cháy túi chính là cái quan tài chết tiệt đó.
Tô Khốn ôm laptop nằm cuộn tròn trong làn gió điều hòa đã lâu không được tận hưởng dưới sự k*ch th*ch của tiền bạc, ác tâm dần nổi lên, không nhịn được liền vương vuốt về phía người bán hàng trên Taobao. Cậu lúc này đếch sợ bị chém nữa, bị con quỷ nhỏ kia vờn liên tục hai ngày, mạng nhỏ treo lơ lửng mấy lần rồi, còn sợ một người bình thường mới lạ.
Không biết có phải là do hai ngày nay bị con quỷ kia ám nên coi như tống hết vận xui đi hay không, lần này Tô Khốn lại khá may mắn, người bán hàng không những không chém người, trái lại tính khí còn khá tốt. Nghe Tô Khốn miêu tả xong một tràng, bên kia rất kiên nhẫn kiểm tra lịch sử mua hàng và nguồn hàng, không hề có chút khó chịu nào.
[Chào bạn, Sốp đã kiểm tra kỹ rồi ạ, cái quan tài ấy đích thị chỉ là cái vỏ rỗng, bên trong không có gì cả, đơn giản chỉ là mang hàm ý "thăng quan phát tài" thôi, đảm bảo sẽ không nhét thứ gì không sạch sẽ vào đó đâu, bạn cứ yên tâm. Trước khi gửi bên Sốp đã kiểm tra kỹ lưỡng từ trong ra ngoài rồi, sau đó mới niêm phong nắp quan tài, vẫn còn ảnh chụp lúc kiểm tra hàng trước khi gửi đây ạ, tớ gửi cho bạn xem nhé!]
Bên kia rất nhanh đã gửi tới một loạt ảnh chụp, Tô Khốn cuộn chuột cùng với Cảnh Tử Mặc bên cạnh cùng xem; từ tổng thể quan tài, đến nắp quan tài, phần thân quan tài rỗng, hầu như chỗ nào cũng được chụp lại.
Thực ra cả hai người bọn họ đều không trông mong sẽ thấy được vấn đề gì trong đống ảnh này. Việc tìm đến người bán hàng hoàn toàn là vì trong lòng có một cục nghẹn, cần có chỗ để xả. Dù là vì cháy túi hay vì bị quỷ ám, tất tần tật đều tại cái quan tài đó mà ra, không tìm người bán hàng trút giận một chút thì đúng là khó mà chịu nổi.
Ngay lúc hai người đang ngẩn ra nhìn loạt ảnh, người bán hàng lại gửi thêm một dòng tin nhắn:
[Nhưng.. Nếu thật sự có thứ không sạch sẽ, tốt hơn hết vẫn là nên nhanh chóng tìm người xử lý đi ạ.]
Tìm người xử lý? Tìm ở đâu? Trước khi gặp Tô Khốn, Cảnh Tử Mặc là một thanh niên ủng hộ chủ nghĩa duy vật biện chứng Mác
-Lênin với quan điểm khoa học hoàn chỉnh, hoàn toàn không dính dáng gì đến những chuyện ma quỷ này. Quan điểm khoa học của Tô Khốn từ sớm đã vỡ vụn như cái bát sành, tuy hồi nhỏ cậu cũng từng trông thấy người nhà mời một ông lão mặc áo xám tro đến nhà làm gì đó, nhưng ấy đều là chuyện mười mấy năm trước rồi, người nhà bây giờ cũng không còn ai, bảo cậu tìm lại một người giống như ông lão ấy thực sự có chút khó khăn.
Chủ sốp bên kia dường như đoán được ý nghĩ của hai người, im ắng một chút rồi lại gửi tới một tin nhắn: [Em có quen một người, có thể giúp anh (chị) xem thử, nếu cần em sẽ để lại thông tin liên lạc cho anh (chị), tình hình cụ thể và giá cả thì anh (chị) tự liên hệ thương lượng với người đó ạ.]
Wa – Ta – Fa?!?
Cảnh Tử Mặc bên cạnh nói ngay: "Đừng nói là đám người này thông đồng với nhau đấy nhé! Một đứa chuyên bán đồ hù người, đứa kia chuyên nhảy đồng giải hạn."
Tô Khốn gật đầu: "Rất vần."
Cảnh Tử Mặc: "…" Cậu hận không thể đập vỡ cái đầu của thằng này ra như đập dưa hấu.
Tô Khốn vừa gõ chữ [Cảm ơn, nếu có nhu cầu chúng tôi nhất định sẽ liên hệ với sốp…] vừa khịt mũi nói: "Coi ông là thằng ngốc à?! Mơ đi! Tao sẽ không mắc lừa đâu!"
Cảnh Tử Mặc hài lòng gật đầu tán thành.
Một tiếng sau, hai tên ngốc chết dẫm lại mở khung chat của người bán hàng: [Có thể cho xin thông tin liên lạc không…]
Người bán hàng: [Vâng ạ! o(^▽^)o]
Cái icon mặt cười kia càng làm người ta cảm thấy chẳng lành chút nào. Tô Khốn lập tức đặt tay lên bàn phím, vừa định gõ: "Khi nãy là con chó nhà tôi lăn ra chữ đấy, không liên quan đến tôi, không cần thông tin liên lạc đâu…"
…Người bán hàng bên kia đã gửi thông tin liên lạc gồm tên và số điện thoại qua rồi.
Tô Khốn và Cảnh Tử Mặc trừng mắt nhìn dãy số điện thoại kia hồi lâu, cuối cùng vẫn bấm gọi, tìm đến cái người chẳng biết là nghĩ không thông chỗ nào mà tự đặt cho mình biệt hiệu là "Thanh Bần"(*).
(*)Thanh Bần: Nghèooooo.
Dù sao người bán hàng cũng đã dọa người xong rồi, cái người nhảy đồng này chắc là có cách thu dọn tàn cuộc, nếu không thì việc buôn bán của bọn họ cũng coi như xong. Dù cái tên nghe đã thấy… chẳng đáng tin, nhưng còn nước còn tát, hai đứa vẫn ôm một tia hy vọng mong manh với nhân vật này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!