Chương 11: Tiểu quỷ im lặng.

Thời còn đi học, Cảnh Tử Mặc dù sao cũng là một tên mọt sách có đầu óc, tuy mạch não bình thường vận hành có hơi khó đỡ, nhưng trong những tình huống nguy cấp thế này thường sẽ k*ch th*ch ra tiềm năng vô hạn. Tuy cậu không thể nhìn thấy con quỷ nhỏ kia, nhưng vẫn có thể dựa vào tư thế "hồn xiêu phách lạc" và ánh mắt tê dại của Tô Khốn để dự đoán vị trí đại khái.

Thấy Tô Khốn mắt không chớp nhìn chằm chằm vào một điểm, nét mặt căng thẳng, Cảnh Tử Mặc đoán con quỷ kia chắc đang nói gì đó với cậu ta nên có thể vẫn đứng im ngay đó, cậu liền chớp lấy thời cơ, một tay cầm quan tài, một tay cầm nắp, gọn gàng trùm thẳng lên đầu con quỷ.

Tuy nhiên, hành động lần này phần lớn chỉ trông vào vận may. Cảnh Tử Mặc ban đầu còn định hỏi một câu: "Bắt trúng chưa?" Nhưng nhìn vẻ mặt như muốn quỳ xuống lạy mình của Tô Khốn thì thôi, chẳng cần phí lời nữa.

"Ông bố hờ" Cảnh Tử Mặc đặt quan tài lên bàn máy tính, một tay giữ chặt nắp quan tài, tay kia thì dí ngón trỏ vào trán Tô Khốn, mặt đầy khinh bỉ: "Biến ra xa chút!"

Tô Khốn ngước mắt đánh giá Cảnh Tử Mặc, nhàn nhạt nói: "Đồ ẻo lả!" Rồi lại tiếp tục ôm chân người ta gào khóc gọi bố.

Cảnh Tử Mặc cũng không nhịn được nữa, vung chân hất tay tên kia ra, rồi đá thêm một cái vào mông nó: "Thế bố cho mày biết thế nào là không ẻo lả! Lăn đi kiếm sợi xích về đây, không thì lát nữa con ma kia bò ra nữa là tao mặc xác mày luôn đấy!"

Tô Khốn vội vàng bò ra ngoài.

Cậu tìm được một sợi xích to bằng ngón tay cái từ hộp đồ nghề dưới kệ tivi trong phòng khách, rồi quay về phòng ngủ cùng Cảnh Tử Mặc dùng xích quấn chặt cỗ quan tài. Sau khi khóa xích lại, Tô Khốn mới thở phào ngồi phịch xuống sàn cạnh giường, thở hồng hộc: "Mịa, hồn ông tí nữa bay thật rồi!"

Cảnh Tử Mặc kéo chiếc ghế trước bàn máy tính ra, ngồi phịch xuống, vắt chéo chân, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, tư thế vô cùng chảnh choẹ nhìn xuống Tô Khốn: "Mỗi tháng trung bình có đến hai chục ngày mày nói là hồn bị doạ bay mất, mày không thấy nhục à? Nhát như cún thế mà cứ thích chui vào mấy chỗ âm u, não mày thiếu dây thần kinh hả?"

"Gì mà mỗi tháng hai chục ngày? Nhiều nhất là mười ngày thôi nhé!" Tô Khốn phản bác.

Cảnh Tử Mặc: "…"

Trọng điểm không phải là tao chửi mày bị thiếu dây thần kinh hả?!

"Nhát gan là bẩm sinh, tao biết thế nào được?" Tô Khốn vẫn tiếp tục biện hộ cho tính nhát chết của mình: "Mấy cách rèn tinh thần thép, tính can đảm tao đều thử qua hết rồi, toàn nhảm nhí, chẳng có cái nào hiệu quả. Vả lại câu "hồn sắp bay đi rồi" là tả thực nhé, tao không hề cường điệu!"

Tô Khốn ngửa mặt nhìn trần nhà, mắt như sắp lật trắng, nhìn đăm đăm vào ánh đèn vàng dịu đã được bật lại, vừa nghĩ ngợi vừa cố gắng diễn tả cảm giác ấy: "Tao nói thật, lúc đó tao cảm giác rõ ràng là hồn mình sắp lìa khỏi xác, không chỉ riêng khi bị doạ đâu, lâu lâu đang bình thường tự dưng cũng bị thế. Chỉ là khi hoảng sợ cảm giác sẽ rõ ràng hơn, tao thấy người mình nhẹ bẫng, rồi như đang bay lâng lâng."

Cảnh Tử Mặc nghe xong thì ngẫm nghĩ một chút, phát hiện bản thân chưa từng trải qua cảm giác đó nên thực sự không cảm được: "Đây rõ ràng không phải là phản ứng bình thường, hay là mày tìm một trung tâm tư vấn tâm lý nào đó khám thử xem sao. Tao nghe nói ở thành phố H có một chỗ khá ổn, môi trường tốt, quan trọng là chuyên viên tư vấn nhìn cũng được phết, nghe nói có một anh vừa trẻ tuổi vừa đẹp trai lại còn điềm đạm…"

Nói đến đây Cảnh Tử Mặc ngừng lại một chút, sau đó ra vẻ như đang bỏ ra một sự hy sinh rất to lớn, nói tiếp: "Tao miễn cưỡng có thể đi cùng mày một chuyến."

"Đồ gay chết tiệt, tao tin quỷ còn hơn tin mày!"

Tô Khốn mặt không cảm xúc đáp: "Muốn tia trai thì tự mày đi đi nhá! Cái loại như mày chẳng cần giả vờ cũng nhìn ra là không bình thường rồi!"

"Thằng gay chết tiệt số hai, mày suốt ngày cứ ủ rũ rúc trong nhà thế này thì ế cả đời đấy! Tin tao đi."

Khóe miệng Tô Khốn giật giật: "Cậu trai trẻ— nguyền rủa linh tinh tổn hại âm đức đó, bớt bớt dùm cái. À mà nói tới thành phố H, mày đậu phỏng vấn Unic rồi, khi nào đi làm chính thức thế? Tới đó thì ở đâu? Ký túc xá nhân viên hả?"

"Thứ hai tuần sau."

Cảnh Tử Mặc dừng một chút, rồi bổ sung: "Nhưng trước tiên phải làm ở chi nhánh tại thành phố Lê này ba tháng. Ông sếp dị hợm bảo tao phải làm quen tình hình thực tế, lăn lộn tuyến đầu rồi mới cho về trụ sở chính. Vậy nên tao vẫn còn ở đây chia tiền nhà với mày ba tháng nữa, nhanh quỳ xuống cảm tạ đại ơn đại đức của tao đi!"

Tô Khốn chẳng buồn ngó ngàng gì tới thằng này nữa, nhưng trong lòng cảm thấy rất nhẹ nhõm. Dù gì cũng ở chung hai năm rồi, mến tay mến chân, khó khăn lắm mới tìm được một người bạn thiệt tình như tên này, nếu giờ nó chuyển ngay đến nơi khác, cậu cảm thấy có chút tiếc nuối.

Cảnh Tử Mặc thấy không còn chuyện gì nữa thì phủi phủi áo định đứng dậy: "Mệt chết rồi, tao còn chưa tắm đây này."

Ngay khi cậu vừa đứng lên, chiếc quan tài bị xích khóa trên bàn máy tính phía sau liền lộ ra, Tô Khốn lia mắt một cái, lúc này mới nhớ ra mình vừa định hỏi gì, thế là vội vàng ôm lấy chân Cảnh Tử Mặc, kéo cậu ta ngồi xuống lại: "Má nó, bị mày làm cho lú luôn suýt nữa quên mất chuyện đang tính nói…" Tô Khốn chỉ chỉ vào chiếc quan tài kia, nói tiếp: "Con quỷ nhỏ đó không phải thực thể, nó đi xuyên tường dễ như ăn bánh ấy, cái quan tài này nhốt nổi nó không?

Lỡ lát nữa nó thò đầu ra thì sao?!"

Cảnh Tử Mặc nhìn Tô Khốn hồi lâu không nói gì, sau đó thở dài như thể vô cùng bất lực: "Đã bảo là thiếu dây thần kinh rồi mà, nếu cái quan tài này mà không nhốt được nó, thì bây giờ mày có thể ngồi yên ở đây để hỏi tao được à?"

Tô Khốn – thiếu dây thần kinh: "…"

"Làm ơn mở to cặp mắt chó của mày ra mà nghĩ cái coi? Con quỷ đó chui ra khỏi quan tài kiểu gì mày quên rồi à?! Tao không nhìn thấy mà còn nhớ rõ hơn mày!"

Tô Khốn ngửa mặt nhìn trần nhà, mấy giây sau như có bóng đèn bật sáng trên đỉnh đầu: "A! Nhớ rồi, nó đẩy nắp quan tài mới chui ra được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!