Chương 9: Nữ vương thác loạn (9)

#nuvuonggaothet

Edit: Thích Đào Hố

- tuyetvoi_

Beta: Sa Nhi

- Shadowysady

Kỳ thật Chúc Ương vẫn cảm thấy mình va phải ả quỷ Sadako fake này chỉ là ngẫu nhiên dính phải xui xẻo, nhưng lạc quan mà nghĩ thì ít nhất cũng chưa đến nước quá tuyệt vọng.

Ngay từ đầu đã bị thông báo hạn định 7 ngày, so với việc chính cô phải điên cuồng thử đủ mọi cách để tránh con đường chết, thì ả nữ quỷ cũng bị tăng xông nội thương đến nôn cả máu, nhưng lại vẫn không thể làm ra hành động gì thật tế thương tổn đến cô.

Hết thảy đều chỉ dẫn đến một quy tắc quan trọng, đó chính là trước bảy ngày không thể lấy mạng người, hay nói cách khác là không có cách nào có thể trực tiếp lấy mạng.

Mà giây phút này, kim giây đã dịch chuyển rời khỏi vị trí 12 giờ, nó tựa như vừa phát ra một tín hiệu, Chúc Ương thậm chí còn cảm nhận được lệ khí sắc bén hưng phấn bởi đã được giải thoát đang toát ra từ nơi nào đó.

Nó biểu rõ thời hạn 7 ngày đã đến, quy tắc đã không có cách nào để tiếp tục bảo hộ an toàn cho con mồi.

Chúc Ương nhìn vào thân ảnh đã bắt đầu xuất hiện trong TV kia, khoé miệng ả đang chậm rãi nhếch lên, nở một nụ cười hưng phấn bắt đầu cuộc săn.

Lần này hình ảnh trong video so với dĩ vãng rất khác biệt, hình ảnh căn nhà nát chiếu liên tục vài phút, rồi màn hình bỗng xuất hiện một trận tuyết, sau đó miệng giếng xuất hiện trong tầm mắt.

Chúc Ương nghĩ thầm, con hàng dởm này cũng đầu tư nhái triệt để quá cơ. Có điều, dựa theo bộ dáng ghê tởm của con quỷ lúc trước kéo cô vào trong mơ mà nói, cũng đúng là rất giống với tình trạng bị ngâm trong nước trong thời gian dài, dính dớp nhớp nháp phát buồn nôn.

Chúc Ương nín thở, quả không ngoài dự đoán để cả đám người cổ động nữ quỷ qua 12 giờ thì nhào ra lấy mạng của cô, giờ cô chỉ sợ nữ quỷ không chui ra, hoặc là lề mà lề mề hao hết kiên nhẫn xem náo nhiệt của mọi người.

Nhưng có nói đi thì cũng phải nói lại, mấy ngày này ả quỷ đã liên tục bị cô chọc tức điên một cách vô cùng tàn nhẫn, có là người cũng chẳng chịu nổi chứ huống hồ còn là một con quỷ lòng mang chấp niệm?

Thế nên thời khắc này đến cũng chẳng khác nào một cấm chế đã bị phá giải, nó không thể chờ nổi nữa mà chỉ muốn chạy ngay ra giết chết cô.

Trên màn hình, chiếc miệng giếng dần một hiện ra ngày một rõ ràng, trên miệng giếng chợt xuất hiện một bàn tay vươn ra, tiếp theo là một bộ tóc đen che khuất cả gương mặt, trên người ả mặc váy trắng, tứ chi vặn vẹo leo từ trong giếng ra ngoài.

Một bước tiếp một bước đi đến, lúc này cả căn phòng đều đã lặng ngắt như tờ.

Ngay sau đó, bóng dáng quỷ quái kia vọt thẳng đến trước màn hình, trực tiếp chui từ trong TV ra.

Đầu tiên là nó duỗi cánh tay trắng bệch thâm đen, tiếp đến là bộ tóc ướt sũng chảy tong tỏng nước, dường như nữ quỷ đang cố hết sức để bò ra, cho nên ả ta mới chui ra ngoài từng chút từng chút một.

Tạ Dịch thu phục ma quỷ đã nhiều năm, cũng đã dọn không ít nhà ma bãi quỷ, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một màn đáng sợ như này.

Hắn cảm thấy Chúc Ương hình như có chơi hơi quá chớn rồi, toàn bộ căn biệt thư đều đã rơi vào trong bầu không khí an tĩnh kỳ dị, hắn mạo muội đoán, chỉ ngay giây tiếp theo thôi, khi những con ma men này kịp phản ứng lại thì thể nào cũng hoảng loạn thét chói tai rồi chạy chối chết luôn quá.

Quả nhiên, nhìn xung quanh mà xem, tất cả mọi người đều có biểu tình như bị hoá đá, trên mặt chỉ còn vẻ mờ mịt và trì độn đặc thù sau cuộc phê pha.

Nhưng vào chính lúc này, tiếng nói phá vỡ bầu không khí trầm mặc của Chúc Ương vang lên.

Chỉ thấy cô ả phấn khởi cười nói: "Thật có quỷ chui ra ngoài kìa? Mau mau mở camera quay lại, party của chúng ta chắc chắn sẽ là party chất chơi nhất thế giới."

Cô còn hét lên thúc giục: "Còn thất thần làm gì thế? Không nhìn thấy tiểu thư nữ quỷ chui ra ngoài đang phải chật vật chui ra ngoài thế kia à? Các anh con trai mau lên hỗ trợ một tay đi, những người khác thì cổ vũ cho tôi."

Ngay tức khắc những người chung quanh cứ như là thu được mệnh lệnh, hưng phấn đến phát điên.

Có nữ sinh còn lập tức mở camera quay, mấy tên con trai đô con thì đi thẳng đến kéo người —— À, kéo quỷ, những người khác thì túm tụm xung quanh TV hô to theo nhịp cổ vũ: "Cố lên! Cố lên! Cố lên!"

Tạ Dịch dám cá chắc, ả nữ quỷ kia ngay từ đầu còn đằng đằng sát khí, một mực tiến thẳng không lùi bò ra bên ngoài, thế nhưng vừa nghe thấy vậy, đến mắt thường cũng nhìn được ả chợt đờ cả ra.

Sau đó nó dường như còn hơi co quắp rúm ró, khiến người ta chợt có một loại ảo giác như nó đang định thụt về, cũng rất dễ làm người khác đoán được, tiểu thư nữ quỷ này ước chừng khi còn sống là một bệnh nhân mắc hội chứng sợ xã hội nghiêm trọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!