Chương 67: (Vô Đề)

Edit : babynhox

Mấy người khác nghe lời này của ông ta cũng cười cười: "Nghe nói chỗ này của ngài mấy năm trước xảy ra chuyện tự sát tập thể?"

"Nói bậy -- "

Hiệu trưởng đang muốn nói sạo liền bị người ra giơ tay lên ngăn lại, người kia nói: "Dĩ nhiên, cái tuổi này của học sinh, áp lực lớn không biết thương xót bản thân thật ra cũng có thể hiểu được, đứa trẻ bây giờ càng ngày càng không chịu nổi đả kích, aiz! Đâu giống như chúng ta năm đó."

Hiệu trưởng nghe vậy sao có thể không hiểu lời của những người này, trên mặt lập tức tươi cười: "Đúng Đúng! Việc học lúc đó của chúng ta nặng nề, nhưng không có cách nào, cũng không muốn phụ lòng mong đợi của người lớn trong nhà."

"Cho nên nói cục trưởng Vương, ngài xem chuyện phê duyệt -- "

Mấy người trao đổi một ánh mắt ăn ý, tất cả đều vui vẻ.

Một trường học xảy ra chuyện nhiều mạng người như vậy, bởi vì nhiều mặt lợi ích, có dấu hiệu tro tàn lại bùng cháy .

Chúc Ương vỗ tay phát ra tiếng, kêu người chơi đi trói mấy người đó tới đây.

Bọn Triệu Sổ tiến lên, nhưng lại không tiếp xúc được mấy người kia, Chúc Ương lại đổi học sinh lên, nhưng vẫn như cũ.

Hứa Vi hỏi: "Chị, có phải chúng ta không có cách ảnh hưởng bọn họ không?"

Chúc Ương cười lạnh một tiếng: "Không thể nào, chỉ ngắn ngủn không đến bảy ngày, tên đầu hói này liền xuất hiện tại đây hai lần, hiện tại càng nghênh ngang lắc lư ở trước mắt mọi người, trò chơi không thể nào sắp xếp ông ta tới làm người ta ghét bỏ, nhất định là có cách giữ ông ta lại."

"Một trường học nên đầy đủ, sao có thể thiếu hiệu trưởng?"

Chúc Ương trầm ngâm trong chốc lát, sau đó ngẩng đầu cười: "Suýt chút nữa đã quên rồi, người duy nhất có thể liên hệ với thế giới bên ngoài không phải là có một người sao?"

Tiếp đó Chúc Ương liền khởi động tất cả người chơi học sinh đi tìm quản lý ký túc xá, nhiều người như vậy nên hiệu suất là cực cao.

Nhất là quỷ đen không có trong luân hồi, những chuyện ú ám xảy ra trong trường học cũng lừa không được nó.

Trong chốc lát liền kéo quản lý ký túc xá từ trong ngăn kéo ngầm dưới đất ra ngoài, trong tay người phụ nữ này còn ôm tiền trước đó Chúc Ương đã cho.

Mặc dù Chúc Ương mua nhiều đồ như thế, vẫn còn dư lại hơn phân nửa tiền.

Chúc Ương vỗ vỗ bả vai quản lý ký túc xá : "Không biết lúc nào thì mới có thể không cần cung ứng vật chất cho nên vẫn giữ lại mạng của bà, xem ra không có hành động tùy tiện như vậy là chính xác."

Quản lý ký túc bị dọa cho sợ đến cả người phát run: "Thả, thả tôi!"

Chúc Ương cười nói: "Thả, dĩ nhiên là thả, nhưng đầu tiên bà phải ném túi tiền này vào trong bụi cỏ."

Vẻ mặt quản lý ký túc rất không nỡ, nhưng không chịu nổi dâm uy của Chúc Ương, giãy giụa nửa ngày, chỉ có thể bất đắc dĩ ném túi kia qua cửa sổ, rơi xuống phát ra một tiếng động.

Hiệu trưởng đang đi đến bên này bị tiếng động hấp dẫn tới đây, bởi vì người tới đều mặc đẹp đẽ, cũng không tiện cứ như vậy mà bước vào chỗ mọc đầy cỏ dại như thế.

Hiệu trưởng tự mình đi tới, tiếp đó cái túi cố ý nứt ra một góc, thấy được bên trong này toàn là màu hồng.

"Hiệu trưởng, thứ gì?" Bên ngoài có người hỏi.

Hiệu trưởng thấy vào lúc này lắm người nhiều ma, vội vàng nói: "Không có gì, cây lau nhà trên lầu rớt xuống."

Nói xong đi ra ngoài như không có chuyện gì xảy ra, những người khác cũng không nghi ngờ gì, tiếp tục đi tham quan nơi này, thương lượng sửa chữa thế nào lại mua thêm dụng cụ gì.

Mãi thảo luận hơn nửa tiếng, mọi người mới ngồi xe rời đi.

"Bọn họ đi rồi, sao bây giờ?" Có người gấp gáp nói.

"Không sao, chỉ cần mắt ông ta không mù, đi cũng phải trở lại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!