Chương 66: (Vô Đề)

Chủ nhiệm giáo dục nhìn cô đang đi tới, cả người còn hung thần ác sát hơn so với quỷ.

Ngay cả tròng mắt trợn trắng khi dùng thuật cũng hốt hoảng trở về vị trí cũ, bà ta không thể tin nói: "Làm sao có thể? Mày cũng là học sinh -- "

Nhưng thấy Chúc Ương cũng không bởi vì lời của bà ta dừng bước lại, mắt nhìn đối phương cách mình càng ngày càng gần, chủ nhiệm vội vàng liều mạng tập trung tinh thần, ánh mắt trợn trắng lần nước.

Nhưng đâu còn tác dụng, con ngươi mới lật lên liền bị một cái tát giáng xuống, cả người lập tức bị tát lật trên mặt đất.

Chủ nhiệm giáo dục chỉ cảm giác mình cả người (quỷ) đều tiêu tan, giống như là té từ trời cao rơi xuống đất, không cảm giác được mình đang ở nơi đâu.

Bây giờ thể lực năng lực của Chúc Ương đã là cực mạnh trong đám người mới, đối với loại quỷ ở vòng chơi sơ cấp này, dĩ nhiên là không hề áp lực.

Mà lúc này cô lại trong cơn giận dữ, dĩ nhiên là không chút nương tay, gần như là dùng toàn bộ sức đánh xuống, may rằng đây là một con quỷ, nếu là người, vào lúc này cũng đã biến thành quỷ rồi.

Chủ nhiệm giáo dục không cách nào nhúc nhích, cảm giác được da đầu của mình bị túm đau nhói, Chúc Ương thô bạo kéo tóc của bà ta, trực tiếp kéo người đi ra khỏi phòng học.

Thấy em trai ngu đần còn chưa đi theo, đoán chừng là bị cơn giận dữ bất chợt của cô khiến cho mơ hồ, Chúc Ương níu lấy lỗ tai của cậu, vừa lôi kéo người vừa quở trách: "Còn đóng đinh ở đó làm gì? Mạng chó cũng suýt chút bị mất, bị loại phụ nữ lỗi thời này bày tỏ em có thấy xấu hổ không?"

Chúc Vị Tân đau đến nhe răng, cũng hiểu được có lẽ mới vừa rồi mình làm chuyện ngớ ngẩn, nhìn những sợi dây treo ngược, còn có mình bị đạp từ trên bàn xuống, lập tức phân biệt chuyện vừa xảy ra, chị cố ý mua khăn quàng cổ cho cậu, cầm trong tay để cho cậu chui cổ qua thử là xảy ra chuyện gì.

Cậu tự biết đuối lý, trong lòng ngượng ngùng, nói sang chuyện khác: "Chị ơi, chị ơi chị nhẹ một chút, nói tiếng địa phương ở quê nhà cũng nói ra, không phải là chị ghét tiếng địa phương sao? Đừng tức giận đừng tức giận."

Thấy mặt của cô kéo căng không nói lời nào cũng không để ý đến cậu, Chúc Vị Tân lại vội vàng nói: "Chị ơi, trong tay em có dao giải phẩu đó, dao này là chị cho em chị quên rồi sao? Coi như bị tròng cổ treo lên rồi, cũng có thể lập tức cắt đứt, huống chi không phải nói em là người ngoài cuộc sẽ không chết sao?"

Chúc Ương bị tức đến cười: "Vậy không thì em sẽ đem cổ và thân trở về chị làm thí nghiệm? Nhìn xem có phải thật sự không có chuyện gì không?"

Chúc Vị Tân không dám nói tiếp nữa, dùng đôi mắt tội nghiệp nhìn của chị của cậu.

Cũng biết sao chị cậu lại tức giận như vậy, nếu là tình huống đảo loạn, tuy rằng chị cậu tự xưng đủ cách ứng phó, chuẩn bị chu đáo, cậu cũng quyết định không thể nào để cho chuyện lật trời như vậy.

Trong lúc nói chuyện Chúc Ương đã đem chủ nhiệm giáo dục ném tới giữa sân tập thể dục

-- vườn hoa hoang vu ở cửa lớn ra vào của chỗ này bị biến thành sân tập thể dục.

Còn chỉnh sữa bục kỳ quái không ra hình dạng gì, treo cờ nước nhưng bên trong lại hoạt động những chuyện như đang vũ nhục cờ nước.

Học sinh vẫn chạy loạn bên kia chú ý tới bên này, sau đó tụ hai tụ ba đi tới đây, số người càng ngày càng nhiều.

Cũng không biết quỹ đạo vốn phát triển vào lúc này đúng lúc là lúc học sinh bị treo cổ hay là nguyên nhân khác, bọn học sinh đều mờ mịt không biết làm sao như nhau, giờ phút này ánh mắt nhìn về phía chủ nhiệm giáo dục có chút khác lạ rồi.

Chúc Ương cười một tiếng, thô bạo ném chủ nhiệm giáo dục ra giữa sân thể dục : "Khi còn sống làm hết chuyện xấu, sau khi chết cũng bởi vì chức vụ cùng chấp niệm, lấy được một ít kỹ năng hơn những quỷ hồn khác, thống trị một đám quỷ học sinh và giáo viên, bà rất đắc ý đúng không?"

Chúc Ương đưa tay về phía bên cạnh, Chúc Vị Tân tự cảm thấy đã phạm sai, vào lúc này chỉ dám rúc cổ làm việc.

Căn bản không cần chị cậu nói rõ, ánh mắt quay một vòng ở sân, thấy một cây cán sắt dựng thẳng ở bên cạnh bồn hoa.

Cây cán sắt này là một cái ống đỡ rễ cây, thiết bị dụng cụ ở trường học này vốn đã ngổn ngang, cây nhỏ trong bồn hoa có một nhánh dài lệch ra, tùy tiện lấy ống đỡ này đến cố định uốn nắn lại.

Chúc Vị Tân thấy sân trường chỉ có thứ đồ chơi này có tính công kích cao nhất, vội vàng chạy tới rút ra.

Còn cẩn thận dùng khăn tay bao lấy mới đưa cho chị cậu, để tránh chị cậu dính bùn.

Ai ngờ Chúc Ương trước giờ đều thích sạch sẽ, lần này trong kiện bên có hạn cũng không chút để ý chuyện nhỏ này, liền chộp lấy thanh sắt bắt tới.

Sau đó nhắm ngay đỉnh đầu chủ nhiệm giáo dục, dùng sức cắm xuống đi, khiến cho cả người bà ta bị đâm xuyên qua giống như dê nướng.

Học sinh xung quanh phát ra tiếng kêu, lúc này ba người chơi khác cũng đã tới, chen vào đám người liền thấy Chúc Ương đang giết người, liền cảm thấy có chút không theo kịp tiết tấu rồi.

Nhưng còn chưa kịp hỏi thăm, liền hoảng sợ phát hiện chủ nhiệm giáo dục bị cây xuyên qua lại không có chết, trong miệng còn có thể phát ra tiếng kêu đau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!