Edit: babynhox
Tiếng kêu gào mới ra ngoài một nửa, một cái chân của Chúc Ương dẫm trên đất một cái, khiến cho nó rung trở về.
Quỷ dựng ngược nghẹn họng hồi lâu, ủy ủy khuất khuất nói : "Sau này tôi cũng phải dùng đầu đi bộ, tóc của tôi ô ô ô ~, không biết có thể bị mài trọc hay không."
"Cũng sẽ không, ngày đầu Vương Tuyết bị bọn họ nhổ trọc đỉnh đầu, không phải ngày thứ hai cũng đã dài lại sao?" Quỷ đen an ủi --
"Cho nên cô tới nơi này làm gì? Nhìn xem làm tôi sợ rồi."
Quỷ dựng ngược bất mãn nói: "Tôi nghe được tình hình chỗ này của các người, cô chỉ biết hưởng thụ đúng không? Ăn ngon một bữa còn có quần áo xinh đẹp, mỹ phẩm cũng có, tôi cũng muốn."
Quỷ đen vội vàng đem mỹ phẩm trên bàn ôm vào trong ngực mình: "Dựa vào gì, tại sao? Tôi nên được, tôi lấy rất nhiều tin tức đổi được đó."
Quỷ dựng ngược vội nhảy qua giành, mặc dù nó không đứng thắng được, nhưng năng lực bật nhảy đặc biệt tốt, một cái liền từ trên đất nhảy tới trên cái băng ghế, sau đó nhảy lên trên bàn, đảo cánh tay vơ vét với quỷ đen --
"Vừa rồi là tôi vội vàng báo thù, nếu không chuyện tốt có thể để cho một mình cô ôm trọn sao? Buông tay, tôi thấy được một cái băng đô gấm, cô cho tôi phụ kiện tóc có được hay không, cô lại không dùng được."
Hai con quỷ vì quần áo phụ kiện trang sức mỹ phẩm đánh nhau nửa ngày, cuối cùng bị Chúc Ương đem cả đồ và quỷ toàn bộ ném ra ngoài.
Mới ném ra không bao lâu, liền nghe ở lầu dưới truyền đến một loạt tiếng thét hoảng sợ.
Hai người Chúc Ương chỉ đành cam chịu, quỷ dựng ngược mới vừa vui vẻ giành đồ với quỷ đen lúc này lại phát ra một tiếng cười lạnh.
Nhưng kỳ quái là, tiếng động ở lầu hai lớn như vậy, các nữ sinh lầu ba lại như không có nghe thấy.
Vừa rồi bọn họ không có phản ứng với tiếng thét chói tai của quỷ đen, còn có thể dùng quy tắc nào đó để giải thích, nhưng bây giờ chính là đám học sinh quên tiếng thét cũng như quên mình đã chết rồi.
Bọn Chúc Ương đi xuống lầu trước, đi tới lầu hai ký túc xá nam bên này, liền thấy không ít người vây quanh nhà vệ sinh công cộng bên kia.
Dạt đám người ra, thấy nam sinh đã giết chết quỷ dựng ngược đang bị cây lau nhà đâm xuyên qua người.
Đầu cán cây lau nhà này vươn ra từ trên miệng hắn ta, trên thực tế không ai có thể làm được chuyện này.
Chết kiểu này quá thảm thiết, khiến các nam sinh bị dọa cho sợ đến vừa đau trứng vừa muốn ói.
Lòng Triệu Sổ vẫn còn sợ hãi sờ sờ tim gan của mình, thấy Chúc Vị Tân, lặng lẽ nói với cậu: "Tối hôm qua tôi còn sợ cậu ta tới, không nghĩ tới nhanh như vậy liền báo ứng kiếp này, nói như vậy cây lau nhà trong tay của cậu ta lúc ấy chính là giết người đúng không?"
nói xong, một cánh tay nổi đầy da gà: "Cậu nói xem tối hôm qua cậu ta nhìn tôi lâu như vậy, tôi có thể -- "
Chúc Vị Tân cười cười: "Chẳng lẽ chuyện đầu tiên sau khi tên đó biến thành quỷ không phải là đi tìm thuốc trị bệnh trĩ sao? anh cho rằng anh có bao nhiêu sức hấp dẫn khiến tên đó phải yêu sâu đậm?"
"đi đi đi!" Triệu Sổ ghê tởm muốn chết.
Cuối cùng Chúc Ương đuổi hết toàn bộ đám người trở về đi ngủ, lại dặn Lưu Chí và Triệu Sổ đem xác ném qua cửa sổ nhà vệ sinh xuống dưới trong bụi cỏ đi.
Hai người nghe yêu cầu này đều là mê man: "Cứ, cứ như vậy? Dù gì cũng dọn đến hầm hoặc là chôn đi?"
Chúc Ương nhìn bọn họ cười: "Các anh tự nguyện thì tôi không có ý kiến gì? Tôi chính là cảm thấy tiện lợi mà thôi."
Hai người dĩ nhiên không muốn, trên thực tế chỉ là đụng vào xác bọn họ cũng cảm thấy ghê đến hoảng.
Lại nghĩ tới dù gì tên này cũng là người bị oan hồn đòi mạng.
Phải, người chết cũng đừng để ý nhiều như vậy, vì vậy hai người thở hổn hển khiêng xác cùng với cây lau nhà, trực tiếp ném cái thứ giống ếch xiên nướng xuống dưới.
Chết kiểu này, có thể thấy được quỷ dựng ngược đối với việc đã từng bị biến thành cây lau nhà dùng tóc lau sàn có rất nhiều oán giận, cũng làm cho nam sinh này cùng cây lau nhà yêu thương lẫn nhau.
Sáng sớm ngày thứ hai, bởi vì tối hôm qua có người chết, không khí lúc mọi người ăn sáng liền có chút nặng nề.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!