Chương 64: (Vô Đề)

Edit: babynhox

Quỷ đen cũng thiếu chút nữa thì khóc, dáng vẻ khi dễ quỷ như thế, dù thế nào cũng nên để nó nuốt khoai tây chiên xuống --

nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, bóng đen quỷ dứt khoát hé miệng ra liền ngậm toàn bộ khoai tây chiên vào trong miệng, phồng má nhìn hai người.

Ý tứ rất rõ ràng, chết cũng phải làm con quỷ no.

Nó cũng đã như vậy, đương nhiên Chúc Ương cũng không khách khí với nó, cô và em trai một trái một phải chỉ trong mấy giây liền chộp được con quỷ này rồi.

Quỷ đen liền bắt đầu khóc, chẳng qua tiếng khóc này, thay vì nói là sợ, giống như là đáng tiếc nhiều hơn.

trên khuôn mặt đen nhánh hé ra đôi mắt đặc biệt lớn, đau đến không muốn sống nhìn chằm chằm thức ăn trước mắt.

Bày ra bộ dáng chúng ta gần trong gang tấc, mà tao lại không có cách nào nhét mày vào trong bụng, là tao vô dụng tao bất tài.

Chúc Ương bị nó khóc đến đau đầu, đây thật sự là một con quỷ kỳ lạ nhất cô từng gặp, quỷ khác coi như không có tính chất công kích quá mạnh, cũng có chấp niệm tri kỷ hoặc là mong ước giải thoát.

Ngay cả quỷ nước lúc đầu còn từng muốn kéo cô xuống nước để thay thế, nhưng con hàng này --

Lại giống như con chuột nhỏ, cả ngày nhìn chằm chằm ăn uống hưởng thụ, một con quỷ sống lại, càng có ham muốn hưởng thụ vật chất nhiều và gấp gáp hơn so với mọi người.

Lòng tham của chủ nhiệm giáo dục và quản lý ký túc chưa đủ, dù gì cũng là không biết mình đã chết, nhưng người này không giống.

Ngay từ đầu nhìn trộm bọn họ rồi bị đánh ngày đó, cũng chua từng nghiêm túc làm chuyện của quỷ.

Chúc Ương tát một cái trên đầu nó: "Khóc cái rắm, không chết đói đâu, ngày ngày trộm đồ ăn trong phòng bếp chưa no đúng không? Ăn cơm gì mà không đủ."

Lúc mới đến bọn Triệu Sổ còn nói đồ ăn thừa của mỗi buổi tối sang sáng hôm sau đều sẽ thiếu một ít, mới bắt đầu còn tưởng rằng có học sinh đói bụng tới ăn đêm.

Nhưng vừa nghĩ lại thì không đúng, hai ngày nay bữa ăn khuya của học sinh cũng là bọn họ làm, ăn uống no đủ trở về phòng ngủ cũng hơn mười giờ, ăn như vậy sao nửa đêm lại bị đói tỉnh?

Quỷ đen cũng không phản bác: "Chờ lúc tôi ăn cũng đã lạnh, đâu có ăn ngon như lúc mới còn nóng hổi chứ? Tôi vốn chính là bị đói chết nha, ăn bao nhiêu cũng sẽ không cảm thấy no."

Chúc Ương chưa từng thấy qua quỷ ngốc đến thản nhiên như vậy, trong một lúc lại cảm thấy nghiêm túc nói chuyện với người này, có phải là mình quá nhàm chán rồi không?

Chúc Vị Tân từng gặp qua ít quỷ, hai lần trước gặp con quỷ đen này đều là gấp gáp sắp xếp chuyện khác mà phát cáu.

Lần này quan sát tỉ mỉ, mới phát hiện chỗ không giống nhau.

Đột nhiên cậu hưng phấn nói với chị cậu: "Chị ơi, chị xem nó có giống Tiểu Hắc không?"

"Vừa bắt đầu liền thấy một cục đen như mực, em còn tưởng rằng là quỷ bị chết cháy nhưng lại không phải, chị xem da nó đều là đen, nếu cạo đầu trọc xong xuôi chính là bạn học Tiểu Hắc bóng mờ tuổi thơ của mọi người."

nói xong còn cực kỳ tàn ác ép đầu người ta qua cho Chúc Ương nhìn: "Chị, chị xem, da đen này, đen đen rất có cảm giác nghệ thuật?"

"không phải là loại người da đen mà giống như là ngọc bị ngâm trong mực vậy, chưa nói đến nhìn cũng rất được."

Quỷ đen nhìn Chúc Vị Tân một cái, mới vừa rồi còn sợ thành chó, vào lúc này nghe anh trai nhỏ đẹp trai khen ngợi, lập tức nhộn nhạo.

trên mặt đen xì còn có thể nhìn thấy hai mảng đỏ ửng mờ.

Chúc Ương cảm giác mình có phải hay có chút già rồi không, quả nhiên bạn cùng lứa tuổi càng có thể giao tiếp với nhau hơn.

Nhưng cô bán em trai cũng lưu loát: "Được lắm, không phải là ăn sao? Chỉ cần cô hãy thành thật phối hợp, phụ trách ăn no thì khó nói, nhưng muốn ăn cái gì chỉ cần bọn họ có thể làm được thì cô cứ việc gọi.

Lúc ăn cơm còn có thể ăn cơm với trai đẹp, như thế nào? không thua thiệt đúng không?"

Quỷ đen liếc nhìn bàn cơm đầy mùi thơm xông vào mũi, các loại thức ăn mê người, còn có mặt của Chúc Vị Tân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!