Chương 63: (Vô Đề)

Edit: babynhox

Sau đó qua khoảng nửa tiếng, chủ nhiệm giáo dục liền từ đường cũ trở lại, trên mặt là vẻ mặt vừa bắt đầu có chút mờ mịt, chờ đến trước mặt bọn họ, thấy ba người bọn họ, mới bỗng nhiên kinh sợ.

Giáo viên y tế cười giận, giễu cợt nói: "Thế nào? Xe gọi thả bồ câu cho cô rồi sao? cô lại trở về tới làm gì?"

Nơi này cách khu thành thị hơn hai tiếng đường xe, cũng rất ít có xe đi ngang qua, muốn về khu thành thị đương nhiên phải hẹn xe trước.

Nhưng chủ nhiệm giáo dục nghe lời của ông ta lại không giải thích được nhìn ông ta một cái: "Làm sao thầy biết tôi gọi xe? À đúng rồi, chồng cũ của tôi gọi điện thoại nói con gái ngã bệnh, tôi trở về xem một chút, buổi trưa có giáo viên khác hỏi thì thầy nói với bọn họ một tiếng."

Giáo viên y tế lành lạnh cười một tiếng: "Được thôi, có thể đi ra ngoài "xem con gái" liền tốt, cô cũng không cần nhấn mạnh hai lần."

Chủ nhiệm giáo dục biết nhất định trong lòng bọn họ có bất mãn, cũng không nghe ông ta quái gở nói nhảm nửa, xoay người vội vã đâm vào phương hướng đường cái.

Bà ta cũng khôn khéo, biết hiện tại bọn học sinh đã mất khống chế, vì vậy tuyệt đối không đi đường lớn ở cửa chính, ngược lại chui vào những bụi cỏ, chỗ cỏ sâu một chút thì hơi khẽ cong eo là có thể núp bên trong, nếu là trên đường bị phát hiện, bà ta cũng có thể ứng phó được.

Giáo viên y tế liên tiếp thấy bà ta rời khỏi trước mặt mình hai lần, hai chị em phía sau này cũng không có ngăn cản, trong lòng càng không thăng bằng.

Nhưng lại đào đào qua một lúc, chủ nhiệm giáo dục lại trở về từ hướng đó một lần nửa.

Lần này rốt cục giáo viên y tế không nhịn nổi, ném mạnh cái xẻng trên đất.

Chủ nhiệm giáo dục còn chưa có phản ứng ông ta liền mở miệng mắng trước: "Con mẹ nó bà xong chưa? không muốn đi ra ngoài thì đổi với ông đây, ông bảo đảm bắn một cái biến mất không thấy gì nữa."

Chủ nhiệm giáo dục bị bộ dáng của ông ta hù sợ hết hồn, cũng bất mãn nói: "Tôi mới từ trong ký túc xá ra ngoài liền bị thầy mắng suốt, tôi chiêu chọc gì thầy rồi hả? À đúng rồi, chồng cũ của tôi -- "

"Gọi điện thoại nói con gái bà bị bệnh kêu bà trở về xem một chút, nếu buổi trưa có người hỏi ông đây nói giúp bà một tiếng đúng không? Bà có tin bà nhắc lại cái cớ này một chữ nào nửa thì tôi liền đập cái xéng này tới hay không?"

Chủ nhiệm giáo dục khác biệt: "Làm sao thầy biết?"

Ngay cả ý nghĩ giết người giáo viên y tế đều có, bị Chúc Vị Tân tát một cái trên ót, liền giống như quả bóng xì hơi.

Chúc Ương còn cười hì hì phất tay với chủ nhiệm giáo dục: "không sao, ông ta bị sai sử làm việc tâm trạng không tốt, ngài đi về trước đi."

Chủ nhiệm giáo dục tự nhiên như được đại xá, trong lòng trên mặt đều hiện rõ ý nghĩ mang tiền cao chạy xa bay.

Tất cả hồ sơ lý lịch của bà ta ở trong trường học đều đã xóa hết, cho dù những người này có lai lịch thế nào, tóm lại bà ta chỉ cần ra khỏi cái trường học này, tất cả những chuyện ở đây đều không có liên quan gì tới bà ta.

Cứ như vậy, hai chị em Chúc Ương và giáo viên y tế đang đào cái hố trên đường nhìn thấy chủ nhiệm giáo dục đi tới đi lui không dưới mười lần.

Chúc Ương giả bộ cái gì cũng không biết, mỗi lần nhìn thấy chủ nhiệm giáo dục đều giống như lần đầu tiên gặp bà ta vậy, tùy ý chào hỏi, sau đó cho đi.

Giáo viên y tế chính là ngu xuẩn hơn nửa, đến mức này thì làm sao không biết chủ nhiệm giáo dục bị ma chặn đường chứ? Chẳng những là ma chặn đường, bản thân bà ta còn không tự biết, mỗi lần về tới đây liền giống như bà ta mới chuẩn bị lên đường.

Mà phản ứng của hai chị em này mới thật sự là khiến cho ông ta rợn cả tóc gáy, vừa bắt đầu ông ta còn đang hâm mộ chủ nhiệm giáo dục có thể đi ra ngoài, nhưng bây giờ xem tình huống này, nơi nào còn có thể đi ra ngoài?

Giáo viên y tế run rẩy đào cái hố, bọn họ chôn tương đối sâu, vừa bắt đầu đào không tới còn không có chú ý, cũng đã đào xuống sắp một mét, bên trong vẫn không có gì cả.

Giáo viên y tế đầu đầy mồ hôi, sắc mặt cũng trắng bệch, cả người điên dại liên tục đào xuống dưới, nghĩ đến chủ nhiệm giáo dục vẫn còn không biết bị ma chặn đường, cái tên không hề có đạo đức thầy thuôc này, có thể không xác nhận cung cấp thuốc quá thời hạn cho người ta uống, trong lúc không có bất kỳ chuyên nghiệp nào mà cho người khác uống thuốc phá thai, là người không chút tin tường nhân quả báo ứng rốt cuộc cũng bắt đầu run rẩy sợ hãi.

Lúc này chỉ nghe thấy mặt đất truyền đến một tiếng cười khẽ, tiếng động đột nhiên vang lên này khiến cho da đầu giáo viên y tế tê rần.

Ông ta cứng đờ ngẩng đầu, liền thấy Chúc Ương vểnh môi nói : "Xem ra cô gái này cũng là người tự cố gắng."

cô không có chỉ mặt gọi tên, một câu nói cũng nói không đầu không đuôi, nhưng giáo viên y tế lại nghe rõ, ông ta hoảng sợ quát to một tiếng, bỏ cái xẻng điên cuồng nhấc chân chạy ra ngoài, thậm chí va vào chủ nhiệm giáo dục lại xuất hiện tại chỗ này lần nửa.

Chúc Ương ở chỗ này giữ nửa ngày cũng không thấy gì, cũng không cảm thấy thất vọng, buổi trưa không cùng ăn cơm với đám học sinh, nhưng có thể nghe bên tòa nhà dạy học kia đều là ầm ầm.

Hai người đi phòng ăn, tùy tiện ăn một chút cơm trưa bọn Lưu Chí giữ lại cho họ, buổi trưa hôm nay làm sườn hầm, gà nấu với khoai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!