Edit: Thích Đào Hố
- tuyetvoi_
Beta: Sa Nhi
- Shadowysady
#nuvuonggaothet
Không hổ là nữ quỷ, tiếng thét thê lương vang vọng cả chân trời, xé rách tan cả mặt đất, quả xứng với cái danh "Quỷ khóc sói gào".
Chúc Ương bỗng thấy hơi lo lắng cho ả, không biết nếu ả thét quá thảm thì có khiến bản thân cũng bị đánh tan theo luôn không, nói cho cùng thì thông thường, quỷ hồn hẳn là thứ khá yếu ớt mơ hồ mới phải.
Đến người mà phải chịu kinh hách còn sợ đến hồn phi phách tán nữa là, huống chi quỷ này còn chẳng có thực thể.
Hiển nhiên đây cũng chỉ là suy đoán của Chúc Ương, trước lúc này, thậm chí Chúc Ương còn chẳng hề hay biết trên đời sẽ thực sự có quỷ nữa là, cho nên những điều thường thức kia cũng chưa chắc đã áp dụng được với tình huống chân thực đang hiển hiện ngay trước mặt cô, chuyện này đều đã vượt quá lý giải thông thường từ lâu rồi.
"Được rồi, gào cái gì mà gào? Quỷ bây giờ đều không được huấn luyện thực tập nghiệp vụ à? Bản thân là quỷ mà gào rú cái rắm á."
Nữ quỷ còn đang thét chói tai lại đột nhiên nghe thấy một giọng nói bình thản từ đằng sau cánh cửa truyền đến.
Ả trợn trừng mắt quay ngoắt đầu lại, đã thấy ngay con bitch kia khoanh tay đứng ngay sau mình, trên người chỉ mặc độc một chiếc quần lót.
Mặc dù để trần nửa thân trên, nhưng con bitch này dường như chẳng thèm quan tâm, vẫn cực kỳ ngạo mạn tùy tiện, chẳng thấy mất tự nhiên tí nào.
Hai cánh tay khoanh lại cũng vừa vặn che khuất đi bộ ngực, đôi chân dài duỗi ra, một chân còn ung dung gõ gõ mũi xuống sàn nhà.
Nếu là người bình thường, trong tình cảnh này có lẽ đều sẽ cảm thấy xấu hổ chật vật, nhưng với Chúc Ương mà nói thì lại là một cảnh đẹp mỹ mạo.
Tựa như bức chân dung bán nude nghệ thuật của nhiếp ảnh gia, giờ phút này hiện lên vô cùng sống động. Bối cảnh là căn phòng đơn sơ tối tăm tràn ngập phong vị cổ xưa, nhìn không thấy ánh mặt trời, giờ phút này lại bởi vì có cô đứng ở đây mà khiến cho thời gian lắng đọng hiện ra khung cảnh huyền mỹ.
Nữ quỷ nghiến răng nghiến lợi, sự ghen tỵ dường như có thể ngưng tụ thành ngàn châm, nhưng cảm giác thảng thốt e sợ vì lãnh địa của mình đang bị xâm chiếm còn mạnh hơn thế.
Rõ ràng trước đây những kẻ bị kéo vào đây chỉ cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng, chìm trong tăm tối không nhìn thấy được ánh mặt trời. Cứ thế bị ả tùy ý tàn phá trong mơ, từ đó đến trước ngày gặp đại nạn cũng chỉ có thể chịu trận, bị ả từng bước tra tấn lăng trì tâm lý, cuối cùng tinh thần sẽ triệt để sụp đổ, bị ả cướp lấy tính mạng dễ như trở bàn tay.
Chúc Ương thấy nữ quỷ trợn mắt nhìn cô trừng trừng nhưng lại không nói lời nào, sự ác độc tràn ngập trong ánh mắt như có thể hóa thành thực chất, nhưng chẳng qua ả cũng chỉ ỷ lại vào việc đây là mộng mà làm bậy ——
Đoán chừng cái vòng này được tạo ra là để cho người ta bị hãm sâu vào trong mộng cảnh, không cách nào thoát được khỏi cảm giác tuyệt vọng, thế cho nên Chúc Ương đã biết rõ bản thân mình đang rất tỉnh táo trong mộng cảnh, logic và tư duy hoàn toàn không bị trở ngại.
Cô lờ tịt biểu tình của đối phương: "Sao nào? Không nói chuyện được à? Hay tự biết giọng của mình quá khó nghe nên ở trước mặt chị mày thì tự ti, mặc cảm. Đến đến đến, đầu tiên lấy cái váy ngủ của chị đây xuống đã, gặp mặt nhau nhiều lần như thế rồi, tất nhiên chị mày thừa biết cưng ghen ghét chị quá mà."
Nói xong còn uốn éo lắc bờ eo thon: "Thấy cái dáng người ma mị này của chị chắc cưng cũng không chịu nổi đi?"
Sắc mặt nữ quỷ đã méo mó biến dạng lắm rồi, Chúc Ương vẫn còn tiếp tục sai khiến: "Thất thần làm gì? Ở ngay trên quạt trần kìa, giẫm lên cái ghế rồi lấy xuống —— Ôi, ngại quá, vừa rồi quên không để ý đến chân cưng hơi ngắn, thôi được rồi, để chị tự đi lấy vậy."
Nói đến đây, rốt cuộc nữ quỷ cũng chịu không nổi nữa, thẹn quá thành giận, chỉ thấy ả há to miệng ả, hàm dưới mở to đến cực hạn, ngày một toang hoác ra, lộ ra bộ răng đen xì và khoang miệng rỗng tuếch hư thối bẩn thỉu vô cùng.
Đầu lưỡi không cánh mà bay, vậy mà trong cổ họng của ả vẫn phát ra được âm thanh "ha ha ha" khàn đặc y như bị thọc tiết, con ngưoi trong đôi mắt cũng đã biến mất không thấy, toàn bộ đều đã biến thành lòng trắng vẩn đục.
Sau đó duỗi đôi tay ra, hướng đến chỗ Chúc Ương muốn tóm.
Lúc này Chúc Ương đang lấy váy xuống, vừa mặc vào xong đã thấy hai cánh tay trắng bệch vươn gần đến mình, mười đầu ngón tay còn co quắp cào cào, móng tay hủ bại đen sì bẩn tưởi.
Cô theo bản năng lập tức duỗi tay ra cản lại, một tay chống trên trán của ả, vì thế con nữ quỷ kia bị khựng lại, đôi tay vẫn cứ vùng vẫy ở giữa không trung nhưng lại không chạm tới được cô.
Bởi vì so với Chúc Ương, cánh tay của ả nữ quỷ kia quá ngắn.
Chúc Ương gấp gáp đẩy một cái, suýt chút nữa phải ghê tởm chết mất, cô chắc chắn đã ấn vào thứ gì đó nhão nhoét dính nhớp rồi, về phần nó là thứ gì thì Chúc Ương thậm chí còn không muốn nghĩ luôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!