Chương 5: Nữ vương thác loạn (5)

Edit: Thích Đào Hố

- tuyetvoi_

Beta: Sa Nhi

- Shadowysady

#nuvuonggaothet

Trước khi rời đi Chúc Ương hỏi tên thầy lừa đảo kia: "Buổi chiều anh từng nói, ả nữ quỷ kia rất  thù tôi, đây cũng là bịa đặt dọa nhau chơi à?"

Tạ Dịch vò đầu gãi tai: "Thì tôi cũng phải nói quá lên để mặc cả được giá chứ? Có điều, cũng không phải tất cả đều là lừa gạt, tôi cũng không biết phải nói thế nào, chỉ là trực giác thôi, dù sao thì so với mấy vụ ma mãnh tôi từng nhận, thì cái nhà này của cô còn rợn người hơn."

Đó là vì đến giờ anh mới tận mắt thấy quỷ đấy, Chúc Ương nghĩ thầm. Nếu ả quỷ kia không thò ra thì chắc tên ngốc to gan này chả chơi game vui quá thì có.

Thấy Chúc Ương chuẩn bị rời đi, Tạ Dịch vội nói: "Này, có thể đổi cho tôi sang phòng khác được không? Hoặc là gọi dì đến ở cùng giúp tôi?"

Chúc Ương cười trêu ngươi: "Anh chắc chứ? Dạo gần đây dì ấy chỉ hận được gả cho nhanh thôi, trong một tuần còn phải đi xem mắt vô số lần, nếu anh đã có yêu cầu như vậy thì tôi đương nhiên cũng không có ý kiến."

Tạ Dịch lập tức run rẩy cầu xin: "Thế nếu bà cô quỷ kai trở lại thì tôi phải làm sao giờ?"

"Nếu anh không nói láo, thì với thể chất đặc thù kia của anh, con quỷ cái kia chắc sẽ không dính lấy anh nhanh thế đâu, dù sao lúc này ả vẫn còn rất yếu, đối đầu với anh không có lợi."

Chúc Ương về phòng, lần này ngược lại không bao lâu đã ngủ thiếp đi, cũng không hề bị nữ quỷ xâm chiếm vào giấc ngủ như Chu Lệ Na nói.

Chúc Ương cũng đã đại khái đoán được là thế, có lẽ ả nữ quỷ cũng đã cảm nhận được sự uy hiếp khi tên thầy rởm kia tiến vào nhà, cho nên trước đêm mò tới tìm cô thì lại ra sức hù dọa nhằm đuổi hắn đi.

Nhưng đã không đuổi được thì chớ, với năng lực hiện giờ của nữ quỷ, chắc hẳn cũng đã phải chịu tổn thất không nhỏ, thậm chí ngay cả khí lực để xâm chiếm vào mộng của Chúc Ương cũng bị mất luôn.

Dĩ nhiên, đây cũng chỉ là phỏng đoán lạc quan, cũng rất có thể con bitch xấu như gấu kia đang cố ý đảo loạn tiết tấu, tích tụ chờ tung đại chiêu gì không biết.

Đối với mấy khả năng này, Chúc Ương cũng chỉ có thể đề cao cảnh giác.

Kế tiếp là sang ngày thứ tư, ăn sáng xong, Chúc Ương cũng chỉ sửa soạn bản thân qua loa một phen rồi đến trường luôn.

Hôm nay cô cố ý không trang điểm, cũng không mặc những bộ đồ chỉn chu xinh đẹp, chỉ mặc một chiếc đầm trắng trông rất tự nhiên tươi mát.

Dáng người của cô vốn đã mảnh mai mĩ lệ giờ đây lại càng thêm thon thả, chỉ cần một bàn tay cũng đã có thể ôm hết. Cả buổi sáng này lông mày cô vẫn luôn khẽ nhíu lại, ánh mắt u buồn nhìn ra xa xăm.

Nhìn Chúc Ương trông có hơi tiều tuỵ, nhưng lại đẹp đến nỗi làm người ta phải thở dài xót xa, khiến cho lòng yêu thương muốn bảo vệ của mọi người lại càng dâng lên mạnh mẽ.

Trong lúc nhất thời, trên diễn đàn bát quái của trường học lại càng thêm sôi sục, tuy nhiên hướng gió giờ đây đã đổi chiều quay sang xót xa, đau lòng cho Chúc Ương đáng thương bị mấy thứ không sạch sẽ bám vào, thậm chí bên phía nam sinh còn bắt đầu tổ chức tìm biện pháp, đủ các loại ý kiến linh ta linh tinh.

Trái lại, bên nữ sinh chỉ ngẫu nhiên có vài giọng nói hơi chua ngoa:

[ Không bị bệnh cũng chẳng phải chịu tai ương gì, cùng lắm chỉ mơ thấy vài cơn ác mộng mà thôi, có cần thiết phải làm ra vẻ như thế không? Người ta bị trầm cảm hoặc phải nghỉ học để chữa bệnh thật cũng không ai rêu rao như cô ta đâu. ]

[ Còn không phải chắc, thấy có dấu hiệu tâm thần phân liệt thì tranh thủ thời gian mà nhập trại đi, nhanh còn kịp không lại chữa không khỏi đâu. ]

Mọi việc xảy ra như thế nào thì trào phúng bắt đầu ló ra như thế ấy, nhưng vừa mới nhú tí đã bị vô số người chỉ trích ném đá xuống giếng. Một đống người tự đội cái mũ đạo đức nên ra sức đè bẹp đống lời chanh chua đó xuống: Người ta đã gặp chuyện bất hạnh rồi mà còn chỉ biết khẩu nghiệp, đã gặp phải xui xẻo lại còn bị mang ra so sánh để tranh xếp hạng,...v....v...

Theo thông lệ, dàn chị em sẽ túm tụm vào mỗi bữa trưa, trải qua một ngày một đêm sôi trào, bây giờ tất cả mọi người đều đã biết chuyện gì đang xảy ra.

Mọi người cùng tụ tập với nhau ở tầng hai đã là thói quen ước định, các chị em sẽ ngồi vào vị trí riêng của mình, bắt đầu hỏi thăm, an ủi tình cảnh của Chúc Ương.

Dẫu vậy, dù có biểu lộ lo lắng nhưng trong mắt mỗi con hàng lại hiện đầy vẻ vui sướng, cười trên nỗi đau của người khác, hoặc là hiếu kì tìm hiểu, hoặc là ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ.

Mà kỹ thuật diễn xuất điêu luyện của Chúc Ương thì vẫn luôn online, nhất thời, bầu không khí vui vẻ chan hoà biết bao, những cô nàng trẻ trung xinh đẹp hòa ái trao cho nhau những lời động viên, cùng nhau vượt qua cửa ải khó khăn của đời người, ai nhìn mà chẳng cảm động.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!