Edit: babynhox
Nhìn kỹ mẹ ông ta còn bị trói chặt, không cần phải nói, có thể làm được loại chuyện thiếu đạo đức này, nếu không phải là mấy người ngoài kia thì tên ông ta sẽ viết ngược lại.
hiện tại chuyện vui đã xong, những thứ kia người ngoài kia cũng đừng mong đi ra ngoài, dù sao đây cũng là phần phúc của Bồ Tát, càng ít người biết càng tốt.
Trong lòng thôn trưởng nổi lên ý giết người, nhưng cũng không quên cứu mẹ ông ta trước.
Ông ta chạy tới đỡ mẹ mình dậy, còn chưa kịp tháo dây thừng cho bà ta, liền thấy mẹ liều mạng lắc đầu với ông ta.
Thôn trưởng còn chưa phản ứng kịp, mặt sông lại bỗng lủi ra một cái lưới cỏ nước, quấn chặt cánh tay ông ta.
Thôn trưởng hoảng sợ, vội vàng muốn kéo đứt thứ này, nhưng cúi đầu vừa nhìn thì phát hiện nửa người dưới của mẹ mình đã bị cỏ nước quấn lấy chặt chẽ từ lâu rồi.
Lúc này dùng sức mạnh kéo xuống, còn là nửa đêm, chính là lúc quỷ nước có năng lực mạnh nhất, lại được lão đại chữi cho thông nên quỷ nước thề phải làm chủ con sông này.
Mấy ngày nay liều mạng mọc thêm cỏ nước, năng lực ban đầu đã không thể so sánh nổi, thôn trưởng là một trung niên 50 tuổi, sao có thể ngăn cản sức mạnh này?
Theo bản năng ông ta bắt lấy mẹ mình, kéo lấy tóc bà ta đến đau đớn.
Tuy là tạm thời lơ lửng trên mặt nước không có bị chìm cả người xuống nước, nhưng theo tình hình thế này có thể ngăn cản bao lâu?
Thôn trưởng vội vàng há mồm kêu cứu mạng, ban đêm cũng là có có ích cho tiếng kêu truyền được đi xa.
Nhưng mới kêu xong, liền thấy sáu người chậm rãi dạo bước tới đây.
Ánh mắt thôn trường bởi vì khiếp sợ mà trừng lớn, cho dù đèn pin cầm tay đã rơi, nhưng mượn ánh trăng, vẫn có thể nhìn thấy rất rõ ràng.
Đây chẳng phải là mấy người ngoài kia sao? Mà kẻ cầm đầu vốn ở trong Từ Đường đợi Bồ Tát nhận lấy là Chúc Ương cũng đang ở đây.
Chỉ thấy cô cười hì hì nói: "Ơ! Thôn trưởng, té xuống sông rồi sao? Hơn nửa đêm không ở nhà ngủ mà ra ngoài lắc lư làm gì? thật không cẩn thận."
Thôn trưởng chỉ vào bọn họ: "cô, cô, các người —— "
Nụ cười trên mặt của Chúc Ương liền chuyển lạnh, ở dưới bóng đêm nhìn rất kinh khủng nham hiểm ——
"Phải nói thôn trưởng ông cũng là một người có hiếu, mẹ mình kết hôn lần thứ hai cũng bố trí tới không chút chỗ chê."
"Nghe nói ông còn uống vài bình, có thể thấy được là trong lòng trong mắt cũng vui mừng thay cho mẹ mình. Nhưng đáng tiếc lúc Bồ Tát đến đón người, hình như cũng không hài lòng lắm."
Thôn trưởng hoảng sợ nhìn mẹ mình, khuôn mặt trang điểm trắng trắng hồng hồng, còn có quần áo màu đỏ, ông ta đã nói sao quần áo này nhìn quen mắt như vậy, bình thời cũng không thấy bà mắc quần áo có màu sắc tươi sáng như vậy.
Nghĩ đến hôm nay tự mình đưa mẹ mình tới bái đường cùng Bồ Tát, lại trói bà ta chờ Bồ Tát tới đón.
Người này còn không biết bây giờ Bồ Tát đã biến thành con cóc bị mổ bụng, cảm thấy hôm nay đã hung hăng đắc tội Bồ Tát, dọa cho sợ đến gần chết, cũng thiếu chút nữa đã quên bây giờ mình bị quỷ nước quấn lấy.
Thôn trưởng hoảng sợ, cảm thấy trong bụng có đồ vật gì đó muốn tuôn ra ngoài, buồn nôn muốn ói.
Lúc đầu ông ta không nghĩ nhiều, cho đến lúc dường như trong bụng có một con ếch đang nhảy.
Lúc này Chúc Ương lại nói : "Ờ đúng rồi, tối hôm qua lúc chúng ta ăn tiệc, Viên Bân này vụng về không cẩn thận làm rơi mấy miếng thịt của Bồ Tát vào trong chén gà cay trước mặt ông, vừa định nhắc nhở nhưng ông đã ăn hết, cực kỳ xin lỗi."
Lại vỗ vỗ đầu Viên Bân: "Kẻ vụng về, nói xin lỗi đi!"
Viên Bân cười hì hì không hề có thành ý nói với thôn trưởng đang có khuôn mặt trắng bệch mồ hôi lạnh cả người "Xin lỗi nha thôn trưởng, nhưng ông cũng đã nói dù sao cũng đều là thịt, ăn là được còn lại đâu quan trọng, chắc chắn không để trong lòng đúng không?"
Thôn trưởng nghe lời này, liếc mắt nhìn nhau với mẹ mình, trên mặt hai người đều là vẻ hoảng sợ muốn chết.
không ai biết rõ ý nghĩa thịt của Bồ Tát hơn bọn họ, mới vừa rồi thôn trưởng còn tưởng mình ngâm nước lạnh nên dạ dày co rút, đột nhiên liền phun một cái ói lên ói xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!