Chương 47: (Vô Đề)

Edit: babynhox

Thôn trưởng giận đến lỗ mũi cũng đang run rẩy: "Sao? Quy tắc của nhà nào cho đến lật tung Từ Đường người ta hả?"

"Nhà tôi đó!" Chúc Ương nói như chuyện đương nhiên: "Cha tôi nói, con gái của cha là tôi đây, không phải ai muốn cưới là có thể cưới."

"Muốn làm con rể nhà tôi thì điều đầu tiên chính là tôi đứng người đó phải quỳ."

"Vậy hiện tại tôi đứng, thì sẽ không có chuyện người đưa sính lễ ngồi trên cao kia, cha tôi ngậm đắng nuốt cay nuôi tôi lớn như vậy, Bồ Tát quỳ một cái thì thế nào? nói vậy thì Bồ Tát có thể hiểu được."

nói xong mới nhấc chân đạp một cái vào đầu Bồ Tát, ngang ngược nghiền nát: "À, cũng là cha ta nói, trường hợp nghiêm túc không nên ép mặt cười khúc khích, nếu có vẻ mặt gì vượt quá thì tôi cũng phải giúp một chút, hai thứ không thể tồn tại cùng nhau."

Thôn trưởng cũng lười nghe cô đổi trắng thay đen, nét mặt nặng nề hét lớn một tiếng: "Bắt tất cả lại, những người khác trói lại ném tới cho quỷ nước ăn, còn người này đút thịt rồi trói lại trong Từ Đường đợi chuyện vui ngày mai."

Nhiều người dân chuẩn bị ra tay, Chúc Ương lại hoàn toàn thất vọng: "Hả? Thay vì ở chỗ này làm chuyện không vui với bọn tôi, còn không bằng các người trở về kiểm tra xem con trai trong nhà đã về nhà chưa."

"Vào lúc này trời cũng tối, trên đường về nhà con nít thường ham chơi về trễ cũng không sao, nhưng sao nửa ngày rồi cũng không trở lại, dù sao thì trong nhà cũng sẽ lo lắng đúng không?"

Vẻ mặt nhiều người liền thay đổi, nghe cô vừa nói như thế, lúc này mới phản ứng được, quả thật từ lúc mở tiệc đến bây giờ, bình thường vào khoảng thời gian này thì mấy đứa bé trong thôn thường có động tĩnh chơi đùa nghịch ngợm, hôm nay lại im ắng không nghe thấy tiếng của một đứa nào.

Bởi vì thần kinh căng thẳng chuyên tâm đối phó mấy người ngoài này, bọn họ lại không có chú ý tới cái này.

Lúc này thôn trưởng phản ứng kịp, vẻ mặt biến đổi: "Có hai người không có tới."

Chúc Ương vỗ tay phát ra tiếng: "Đúng là không phải người nào cũng có thể làm thôn trưởng, đúng là một đám heo, mà đã có thể làm đầu heo, cũng hơi có hai phần bản lãnh."

cô đẩy một đám người dân ngây ngốc ở đó ra: "Cút xa chút, khắp người đều là mùi chua cổ hủ lấp kín lỗ mũi của tôi, có để người ta đi hóng mát hay không hả?"

Lúc này người bị đẩy mới tỉnh táo lại, vội vàng nói: "cô trả con trai nhà tôi đây."

Những người khác cũng phản ứng kịp: "Con trai nhà tôi có gặp chuyện gì không may, ta sẽ liều mạng với cô."

"Ba đứa con trai nhà tôi cùng tan giờ học ~~ "

Dĩ nhiên, rõ ràng đau lòng đều là đứa con trai.

Chúc Ương chậm rãi dạo bước nói : "Ồ! thì ra là tư thế vừa rồi của các người không phải là đang muốn liều mạng với tôi sao? Dọa cho tôi sợ quá nè, vậy cũng chỉ có thể xin lỗi nói tin tức xấu cho các người biết."

Tiếp đó, cười nhạo nói: "Ngoài ra, chỗ tốt của cái thôn này chính là mọi người đều học cùng một trường học, trở lại cũng là cùng một đường."

"Tôi chỉ cho người đem hai thùng đồ ăn vặt cản ở trên đường, đơn giản và dễ dàng hơn bắt chuột nhiều."

nói xong quay đầu lại, thấy người dân dùng ánh mắt giận mà không dám nói gì nhìn mình.

Chúc Ương lại nói: "Xem một chút! Đây vốn là chuyên vui của tôi, sao lại làm cho căng thẳng như vậy chứ, các người đã muốn ném người của tôi cho quỷ nước ăn, vậy tôi cũng chỉ có thể làm bảo hiểm tốt hơn thôi."

Thôn trưởng nghe đến đó cũng biết nếu nước cờ hôm nay không thành, toàn bộ con nít trong thôn, đó đều là mạng sống của từng nhà.

Cháu của ông ta cũng ở đó, coi như ông ta chịu từ bỏ cháu trai, những người khác cũng không thể vừa buông bỏ con trai vừa liều mạng cứng rắn tiến lên.

Thôn trưởng nặng nề khạc ra một ngụm hơi thở nặng nề, thay đổi gương mặt nói : "Hiểu lầm hiểu lầm! Việc vui của Bồ Tát, sao chúng ta có thể phá hư quỷ tắc chứ? Nếu cô Chúc có đủ lòng thành, vậy ngày mai chúng ta liền cung kính chờ đợi, tối nay về ngủ sớm một chút, cũng đừng để ngày mai không có tinh thần."

Chúc Ương gật đầu một cái: "Thôn trưởng có thể hiểu chuyện vậy thì thật tốt quá, sau này cũng đừng động một chút là dọa người, bọn hôi mới đến không hiểu quy tắc, làm không tốt sẽ bị lúng túng đó."

Thôn trưởng cuống quýt đồng ý, lại hỏi: "Đứa bé kia —— "

"Ha hả! Gấp cái gì?" Chúc Ương cười: "Ngày mai có chuyện vui, đương nhiên mọi người trong thôn đều có phần hưởng, mấy đứa bé mười ngày nửa tháng mới trông được một bữa thịt, đương nhiên sẽ không để cho bọn trẻ bỏ qua."

"Yên tâm đi, trên bữa tiệc ngày mai thì mấy người có thể thấy được người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!