Edit: babynhox
Đám người Chúc Ương đi tới bờ sông, mới vừa đến quỷ nước liền ló đầu ra.
Thấy lão đại liền oa oa kêu loạn: "Ai da, hù chết em rồi! Tối hôm qua em nổi trên mặt nước hóng mát một chút, kết quả mới ló đầu đã nhìn thấy một em gái có khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch ngồi chồm hổm trên bờ sông, mặt đối mặt nhìn thẳng vào em."
"cô ấy còn che khăn voan, vải đỏ che phủ đan xen trắng bệch, nhếch miệng liền đưa cho em một tấm vải trắng dính máu, dọa em sợ đến tóc trên đầu cũng xoắn lại."
nói xong còn bóc một nhúm cỏ nước cho Chúc Ương nhìn: "Nè, lão đại chị xem, có phải không còn suông mượt có sức sống giống hôm qua đúng không ?"
Phương Chí Viễn cùng Viên Bân giật giật khóe miệng: "không phải cậu đã là quỷ rồi sao? Còn không biết xấu hổ nói cô gái người ta hù dọa cậu sao? Trước khi nói lời này sao cậu không cúi đầu nhìn lại dạng đức hạnh của mình hả?"
"Chúng tôi nói câu công bằng, con cóc ghẻ này ghê tởm chính là ghê tởm, ánh mắt còn là cay độc, chuyên nhìn vào cô gái xinh đẹp, một cô gái xinh đẹp mười mấy tuổi, không phải chỉ là mặt hơi trắng chút, vẻ mặt không tốt chút sao, không phải mỗi tháng phần lớn các nữ sinh đều có vài ngày như vậy sao? Cậu lại nói người ta hù dọa cậu?"
"Cũng không nhìn xem khuôn mặt sưng lên giống như bánh bao lên men của cậu một chút, nếu không nói ai biết được cậu là quỷ nước hả? nói là bánh bao tinh cũng có người tin. Có lẽ đã dọa sợ cô gái nhỏ người ta rồi cậu còn có ý oán trách."
Tuy hai người Phương Chí Viễn cùng Viên Bân từng bị cô dâu quỷ hù dọa, nhưng cô bé người ta rất xinh đẹp, lại có Chúc Ương chuyện lời xin lỗi của cô bé tới bọn họ.
Biết tất cả những cô gái kia đều không thể làm chủ chính mình được, cũng đều là người đáng thương, trong lòng không khỏi có thương tiếc, sao còn tùy cho quỷ nước chửi bới?
Mắt thấy không hợp lời, ba tên người hầu lại muốn cãi nhau, Chúc Ương sai mấy người Tề Kỳ cầm lấy đồ trong tay quỷ nước.
Là một mảnh vải trắng vo tròn dính máu, còn có một bình thủy tinh nhỏ chứa chút thịt vụn, chắc là đám cô dâu quỷ len lén giấu lại lúc xử lý vết thương cho cóc tinh ghẻ kia.
Thấy ba người kia vì vấn đề ai hù dọa ai làm đến chết đi sống lại, Chúc Ương cười nói: "không phải là đám cô dâu kia cũng đang che khăn voan sao? Sao cậu thấy mặt của người ta?"
Quỷ nước ngượng ngùng nói: "Buổi tối em đây thích một mình thả lỏng suy nghĩ, nằm trong nước mặt hướng lên trời từ từ trồi lên mặt nước, có bao nhiêu nghệ thuật chứ? Em gái kia ở trên mặt nước nhìn xuống, không phải là bọn em sẽ mặt đối mặt sao?"
"À thì ra buổi tối bộc lộ khác người, khi còn sống nhất định là nửa đêm cậu thường biểu đạt với mấy người bạn đúng không?" Chúc Ương bỉu môi: "Có phải cảm thấy không còn lo âu đúng không?"
"Hắc, lão đại ngài cái gì cũng biết?" Quỷ nước bày ra bộ dạng chân chó phục sát đất.
Phương Chí Viễn cùng Viên Bân thấy, chỉ cảm thấy mới vừa rồi nói chuyện với tên đần độn này thì chính mình cũng là ngu ngốc.
Cầm đồ từ tay quỷ nước, đoàn người liền trở về nhà chị Vương.
Hình dáng của con cóc kia, tuy nói chỉ có Chúc Ương biết, nhưng nghe thấy cô miêu tả đã đủ buồn nôn rồi.
Dĩ nhiên là Chúc Ương không chịu chạm vào vật chán ghét này, Tề Kỳ cầm cũng là dùng đầu ngón tay, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
Về đến nhà chị Vương thấy còn cho rằng là ai trong bọn họ bị thương, bị mọi người lừa gạt mấy câu đuổi đi làm việc.
Bữa tiệc tối hôm nay nhất định là Hồng Môn Yến, nhưng cũng tiếc là chị Vương không được người trong thôn tin tưởng, cho nên không thể nào hỏi thăm chút tin tức trước giờ được.
Nhưng Chúc Ương cũng không thể chỉ có một suy nghĩ nước tới đấp đất chặn, phong cách của cô luôn luôn là đánh trả có tính công kích mạnh.
Vì vậy đóng cửa lại, sắp xếp tỉ mỉ cho người chơi tại đây, lại xáo trộn họp thành đội, ghép Phương Chí Viễn và Tề Kỳ thành một đội, hai người bọn họ có trách nhiệm nặng nề.
Mặc dù tác phong Phương Chí Viễn vững vàng, nhưng người có kinh nghiệm cao nhất ở đây, ngoài Chúc Ương thì có thể chất mạnh nhất, mà Tề Kỳ tuy nói tính tình gay gắt, nói chuyện cũng không xuôi tai, nhưng cô ta làm việc lại vững vàng.
Dĩ nhiên còn không thể thiếu quỷ nước, tất cả đều nhận nhiệm vụ, nhưng xét thấy hiện tại còn sớm, tạm thời không nhắc tới.
Chúc Ương để Tề Kỳ để đồ lên trên bàn, không biết lúc nào thì trong tay có thêm một quyển sách.
Chỗ dễ dàng của trò chơi rách này chính là, kỹ năng và đạo cụ thuộc về mình có thể tùy tiện lấy ra thu vào.
Giống như bùa chú mua được ở cánh cửa hoán đổi lúc vừa bắt đầu trò chơi, chỉ cần sử dụng ý niệm, liền tự động xuất hiện trên tay.
Dĩ nhiên giới hạn với đạo cụ trò chơi, muốn dùng làm như không gian tùy thân chính là nằm mơ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!