Edit: babynhox
Đoàn người đi tới dòng hạ nguồn của sông, con sông xuyên qua cả thôn, ở hạ nguồn tụ thành một cái hồ.
Hồ không lớn, nghe nói trước kia còn có người nhận thầu chỗ này để nuôi cá, chỉ là thường có nhiều cá chết yểu, từng con đều ngửa bụng trôi nổi trên mặt hồ rất là đồ sộ.
Người nhận thầu nuôi cá bị thua lỗ, sau đó cũng không có người đến hồ này nửa, mặc dù không ai có thể dựa vào nơi này để làm giàu, nhưng làm sinh thái của thôn cũng là một chuyện tốt.
Nước của con sông này từ đầu nguồn đến hạ nguồn đều sạch sẽ.
Thi thể ở gần ngay một miệng đường cong chảy ra hồ nước này, không biết là do địa thế giảm xóc nơi hay hay là nguyên nhân khác, thi thể ở giữa vùng nước chảy này bị mài mòn cho đến chỉ còn lại xương người, mà cũng không bị tuột vào hồ.
Nếu không cho dù bọn họ có tìm thế nào cũng không tìm được rồi.
thật ra thì nơi này cũng không phải là dễ phát hiện như vậy, dù sao càng đến bên này nước càng sâu, tầm nhìn cũng càng thấp, huống chi có một mỏm núi đá cản trở, bên trong càng đen như mực cũng không nhìn thấy cái gì.
Bởi vì hai người Phương Chí Viễn cùng Viên Bân đã đi tới trưa cũng không thu hoạch được gì, liền muốn vớt ít đồ về báo cáo kết quả.
Lại bị quỷ nước này nói thầm suốt đường rằng hai người bọn họ là đồ vô dụng, mỗi lần đều phải dựa vào nó vớt chút cá tôm trở về báo cáo, cho nên nếu thật sự tính rõ, đến hiện tại hai người họ không làm được việc gì, đầu chó còn chưa đánh trúng, đều là dựa vào phúc của cha quỷ nước nó đây.
Hai nam sinh bị quỷ nước niệm kinh giống như ruồi bay này đến trên mặt không nhịn được, quay đầu ba người liền rùm beng, mắng rằng nếu nó có năng lực như vậy đã không chết trong trò chơi.
Hai người một quỷ hùng hùng hổ hổ trở mặt diss lẫn nhau, đương nhiên công việc bắt cá mò rùa này cũng chỉ mình nó làm được.
Bọn Phương Chí Viễn vẫn còn nhắc đến nhất định bắt cho mỗi người một con rùa, kết quả tước một cây trúc nhọn đâm xuống sông, kéo lên chính là cái xương đầu người.
Cây gậy trúc vừa vặn đâm vào hốc mắt xương đầu, là do bị dòng nước mạnh trôi tới, kiểu chó ngáp phải ruồi này làm cho hai người một quỷ cũng bối rối, đợi tỉnh táo lại vội vàng trở về thông báo mọi người.
Cũng là Hoàng Đế không vội mà thái giám đã gấp.
Lúc này quỷ nước đã gom toàn bộ xương người lên, hai nam sinh lần lượt bày ra trên đất, ghép thành bộ dạng hình người.
Hiển nhiên đối phương là người nam, dựa vào quần áo bên người cũng nhìn ra được không giống người trong thôn, rõ ràng là kiểu ăn mặc người nơi khác.
Quỷ nước bị Chúc Ương chỉnh sửa bộ dạng cứng ngắc chưa kịp uyển chuyển một trận, liều mạng nhớ lại trí nhớ của mình.
Yên lặng nhìn chăm chú bộ xương này thật lâu, mới có chút đau thương buồn bã mở miệng: "Em nhớ được lúc ấy bọn em muốn chạy trốn, nhưng làm thế nào cũng không trốn thoát được, cho dù đi thế nào cũng đều quanh lại rừng trúc này."
"Sau đó người dân trong thôn đuổi tới, nữ sinh trong nhóm bị bắt về, hai người bên em đánh nhau với bọn họ, kéo bốn năm người làm đệm lưng, nhưng bọn họ nhiều người. Người này vẫn bị một cái cuốc đánh vào đầu."
"Bọn họ ném anh ta xuống sông, em muốn đi cứu anh ta, nhưng đi xuống cũng không lên được."
Bọn Chúc Ương nhìn bộ xương này một chút, quả nhiên trên đầu và trên người đều có những vết nứt xương không đều, rõ ràng là khi còn sống đã bị đánh cho thành bị thương nặng.
Đương nhiên tình huống của quỷ nước cũng sẽ không tốt bao nhiêu, bị thương nặng như vậy mà đi vào nước chính là đi đưa món ăn cho quỷ nước.
Mấy người chơi nghe tổn thương bọn họ đã từng trải qua, mặc dù còn chưa nhớ lại toàn bộ, nhưng quỷ nước miêu tả hình ảnh thảm thiết trước khi chết như thế, đã có thể thấy được lúc ấy bọn họ đã bị ma quỷ đáng sợ cùng với con người còn đáng sợ hơn ma quỷ dồn ép vào con đường cùng thế nào.
Bọn Phương Chí Viễn có chút khó chịu, quỷ nước này thuộc về chân chó, làm việc nói chuyện cùng với nó cũng làm người khác tức giận, nhưng người này có thể vì cứu một người chơi khác mà chết, theo bọn họ là rất coi trọng tình nghĩa.
Vì vậy liền ngượng ngùng nói: "Nếu thi thể này ở trong sông, sao cậu cũng không biết, không phải bình thường sở trường của cậu là mờ cá bắt rùa sao?"
Quỷ nước nói năng hùng hồn: "Tôi đây là quỷ nước cũng không phải là hà bá, mấy thứ chuyển động quanh bèo rong thì tôi mới cảm giác được, nếu tôi có thể bao thầu cả con sông, đã báo thù từ lâu rồi."
Mới nói xong lại bị Chúc Ương cốc đầu: "Nếu cũng đã biến thành quỷ nước rồi, vậy tại sao không thể cố gắng chạy tới mục tiêu hà bá?"
"Cậu xem Bồ Tát quỷ trong thôn kia kìa, bộ dạng không lên được mặt bàn này, có lẽ lai lịch cũng chỉ là rệp biển hay là cóc nhái, người ta cũng có thể dụ dỗ xoay vòng một đám người dân, vừa bày đồ cúng vừa xây Từ Đường, còn cưới hơn ba mươi cô gái xinh đẹp
"Cậu nhìn lại cậu xem? Cả ngày không biết cầu tiến chỉ lắc lư lung tung ở trong nước, tôi là một cỏ nước cỏ nước cỏ nước, làm một cỏ nước không buồn không lo! Cũng đã qua mấy năm, thành tựu kéo một người chết thay cũng không xong, mò cá bắt tôm cậu lại rất nhanh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!