Chương 42: (Vô Đề)

Edit: babynhox

Chúc Ương sắp đi ngủ, thấy hai nam sinh mới rời đi không lâu đã hốt hoảng chạy về, giống như ở phía sau có quỷ đuổi theo vậy.

Khoan hãy nói, cái cách nói này, ở bên trong trò chơi, thường thường thì không phải là thí dụ nhấn mạnh đơn giản như vậy.

Chúc Ương không chờ bọn hắn thở, liền lành lạnh nói : "Gặp quỷ nữa?"

Hai người cứng đờ, sau đó gật đầu một cái, chỉ chỉ vào hướng rừng trúc kia.

Phải nói bọn họ cũng không phải là người chơi mới, tuy vẫn không đến nổi có mình đồng và lá gan đanh thép như Chúc Ương, thấy quỷ quái cứ ăn cơm như bình thường, nhưng không đến nổi hoảng sợ quá lâu.

thật sự là bản đồ lần này bao gồm phạm vi quá lớn, số lượng NPC quỷ quái đông đảo lại không rõ bản lãnh, hơi không cẩn thận liền xong đời rồi.

Chỉ có điều cứ như thế một lúc thì bản lãnh của hai người cũng trở lại, thật sự là cô nương kia đột nhiên xuất hiện trong sọt làm cho bọn họ kích động quá mức, những thứ NPC quỷ quái trước kia có dọa người thì tốt xấu gì cũng phát hiện được trước khi tới gần, trong lòng cũng có chuẩn bị.

Phương Chí Viễn vội vàng nói chuyện vừa rồi cho Chúc Ương nghe: "Bọn tôi vội vàng tháo dây vứt sọt rồi bỏ chạy, chỉ là cũng không biết, đây là cảnh cáo hay là đã bắt đầu ra tay với bọn tôi rồi."

Viên Bân gật đầu một cái: "Lúc này mới ngày thứ tư, dựa vào thời hạn 10 ngày, tiết tấu lần này không khỏi hơi nhanh chút."

Hai người mấy ngày nay đi theo Chúc Ương, tuy nói mỗi lần người này làm việc đều làm cho người ta nghẹn họng không nói được lời nào, nhưng hễ là có chuyện đến trong tay cô, mặc dù nhìn như ngõ cụt cũng có thể có cách phá vỡ tường ngăn.

Cho nên chuyện đầu tiên sau khi gặp quỷ chính là chạy tới bàn với Chúc Ương, dù sao còn có ví dụ quỷ nước ở phía trước, người nào cũng không muốn bị giam trong trò chơi trở thành con quỷ hoang dã trong núi sâu hẻo lánh.

Ai ngờ lời vừa mới dứt, liền nghe Chúc Ương khinh bỉ cười nói: "Vậy các người cứ ném cô gái nhỏ người ta ở bờ ruộng như vậy sao?"

Hai người nghẹn họng, cái này, mẹ nó không ném còn có thể làm sao? Mang về cho cô làm đồ nhắm rượu sao?

Chúc Ương nhìn vẻ mặt của hai người lại như nhìn kẻ cặn bã móng heo, còn là loại nồng đậm hiếm có hơn so với mùi vị chuột tre của bữa ăn tối ——

"Ờ lúc thấy người ta rất xinh đẹp, tay khẽ vẫy liền điên cuồng chạy tới giúp đỡ, vừa thấy là quỷ liền trở mặt ném cái sọt và con gái người ta xuống ruộng, sao hai người có thể như thế?"

"Đều là em gái xinh đẹp, là người hay quỷ thì ở bên ngoài một mình cũng sẽ sợ, lúc này còn là buổi tối, một mình người ta ngã ở bờ ruộng đen như mực, có bao nhiêu sợ hãi? Có bao nhiêu bất lực? thật sự tin các người giúp một tay mới là lạ đó."

Mặt của Phương Chí Viễn cùng Viên Bân đều đang co rút: "Cái đó, buổi tối sợ hãi cái gì, cô ta chính là quỷ."

"Quỷ thì không thể sợ tối sao?" Chúc Ương hùng hồn đầy lý lẽ nói : "Nếu con gái có tính tình nhạy cảm mảnh mai, biến thành quỷ cũng sẽ như vậy, tôi đã từng gặp quỷ sợ nghe chuyện ma rồi đó."

nói xong phất phất tay, vênh mặt hất hàm sai khiến nói với bọn họ: "Các người, từ đâu chạy qua thì đi về lại chỗ đó, tìm em gái đó rồi người ta đưa về nhà, người nói không giữ lời, trong đội của tôi không cần người như vậy."

Hai người cũng bị cô hù dọa bối rối: "không phải lão đại cô nói giỡn với bọn tôi chứ, cô cũng nói Bồ Tát quỷ kia có thể sai khiến ma quỷ, ngộ nhỡ vào sai phe cánh, chính là có đi không có về."

Chúc Ương thấy hai người này chết cũng không chịu quay đầu, lại ghét bỏ ở trong lòng.

thật là ánh mắt quá tệ, cũng không có gan dạ, thật không có cách nào tưởng tượng được hai người này làm thế nào trải qua mấy vòng chơi trước.

Nghĩ tới đây cũng hỏi như thế, Phương Chí Viễn nghe vậy liền có chút ngượng ngùng: "Mấy lần trước cũng không có khó như vậy, mấy vòng trước cùng lúc xuất hiện hai ba con quỷ xem như là cao rồi, phạm vi hoạt động cũng rất nhỏ, ngoại trừ người chơi chính là quỷ, chỉ nhìn thì nhiều làm thì ít không có sức ép, có người mới không biết trời cao đất rộng tự mình hấp dẫn chú ý của quỷ quái, nhìn nhiều cũng liền nhìn ra loại chiêu thức gì."

"Cũng không biết tại sao, đột nhiên độ khó của vòng này là tăng lớn như vậy, không cùng một loại cấp bậc với trước kia."

Phương Chí Viễn cúi đầu ủ rũ, Viên Bân cũng ở một bên gật đầu phụ họa.

Như thế Chúc Ương mới biết thì ra là vòng chơi người mới thật sự đơn giản như vậy? Quả thật cách ổn thỏa nhất chính là để mặc cho cái gọi là người mới làm loạn, hấp dẫn chú ý của quỷ quái, loại ngu xuẩn này thường là người bị thiệt thòi nhất trong một nhóm.

Mà quỷ quái hại người, cũng không thể không có giới hạn, thường thường cũng có dấu vết mà lần theo, đám người chơi cũ yên lặng thờ ơ lạnh nhạt,, cuối cùng vẫn có thể tìm ra cửa sinh trò chơi để lại cho người chơi.

nói như vậy có lẽ có chút khắc nghiệt, nhưng dù sao thì trò chơi này không phải là hội giúp nhau, mặc dù phần lớn người chơi có thể sẽ không chủ động hại người, nhưng không có nghĩa vụ lôi kéo cản trở người ngu xuẩn, giống như cách nhìn lúc đầu của ba nữ sinh đối với cô.

Đây chính là một cách qua vòng bảo thủ phổ biến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!