Chương 41: (Vô Đề)

Edit: babynhox

"Nhận lấy đi, nhận lấy đi!"

Chị Vương vừa nghe đã muốn đánh cô, vợ thôn trưởng lại vui vẻ: "Đúng vậy, cô còn không hiểu chuyện bằng cô gái nhỏ người ta nửa."

Sau đó dứt khoát đem những thứ đó để trước mặt Chúc Ương: "Con gái! Thích không? Thích thì nhận đi."

Chị Vương vội vàng đi lên ngăn cản, bị mấy người kia đẩy ra bên ngoài.

Chúc Ương thầm nghĩ mặc kệ thế nào thì thật sự năng suất làm việc của Bồ Tát quỷ này cũng không tệ, tối hôm qua mới bị từ chối rước dâu trong mơ, hôm nay liền để đám thôn phụ ngu ngốc tới đây lừa gạt.

Nhưng theo cách nói của bọn họ, sợ rằng các cô gái mỗi ba năm được dâng hiến kia không phải là quyết định của thôn, là Bồ Tát quỷ kia tự mình chọn?

Vậy có nghĩa là Bồ Tát có cách giao tiếp với người dân trong thôn, khả năng cao nhất là có người đại diện, đương nhiên tỉ lệ người được chọn đại diện chính là thôn trưởng.

Chúc Ương đưa tay lục lọi trong giỏ xách, gật đầu một cái: "Ừ! Đậu phộng không tệ, sáng mai có thể làm đậu tương, táo cũng không kém."

Lúc trước đi họp chợ không có mua máy trộn, nhưng cách làm đậu tương truyền thống cũng dễ, rửa sạch trộn đều với tỏi bằm, một chén đậu phộng ngậm một đêm, hôm sau giã nát thêm nước vào nấu là được, đơn giản.

Lựa táo xong, nụ cười trên mặt mấy người phụ nữ kia càng sâu, chỉ thấy tay của Chúc Ương đi tới dừng phía trên bộ quần áo cô dâu kia.

Bĩu môi, liền chê cười hất quần áo xuống đất, lúc này gà vịt nuôi trong sân chạy qua, trong nháy mắt chính là một đống dấu chân.

Vẻ mặt mấy người phụ nữ liền thay đổi, liền nghe Chúc Ương nói châm biếm: "Tôi chưa từng thấy bộ đồ cô dâu quê mùa như vậy, sao hả? Đầu năm nay thôn các người gả người dùng một cái áo khoác nhung vải bông màu đỏ đuổi đi?"

"Tôi cũng không nói tới váy cưới lễ phục gì, đoán chừng đó cũng là làm khó các người, đồ cưới truyền thống của chúng ta cũng không phải là khó coi, nhưng bà nhìn xem đây là cái dạng đường may gì? Phối màu gì? Hai con vịt này là chuyện gì?"

"Đó là uyên ương ——" một người phụ nữ trong đó không nhịn được nói.

"Tôi khinh! Hai con vịt cổ ngắn ngu ngốc còn giả làm uyên ương, ôi không phải nói tay nghề thủ công ở nông thôn rất khéo léo sao? Chỗ này của các người còn chưa thông thương vận chuyển, sao mà mua được thứ đồ bỏ chín đồng được 9 bao vậy?"

"Ai làm quần áo? Đứng ra!" Tư thế răn dạy của Chúc Ương quá mức như chuyện đương nhiên, nhưng lại thật sự có người đứng dậy.

Đương nhiên bà ta cũng không cách nào không đứng, tầm mắt của những người khác cũng nhìn bà ta.

Chúc Ương quan sát trên dưới bà ta một chút, giống như là quản lý nhân sự phỏng vấn một người mới tay mơ vừa mới tốt nghiệp vậy, hơn nữa người này còn bày ra tư thế Đông cung nương nương hóng mát ——

Đính chính, không phải là quản lý nhân sự và tay mơ. Là ma ma làm sai bị bắt đến trước mặt Thái Hậu.

Người phụ nữ này có loại cảm giác tay chân luống cuống, hồn nhiên quên mình là tới đưa quần áo cô dâu cho người chết.

Ánh mắt soi mói, bộ dạng cũng chỉ tạm chấp nhận, vẻ mặt khinh bỉ: "Ngày hôm qua tôi vừa mua bút máy xanh cho hai đứa bé, cũng không thể hi vọng các người có thể làm ra được quần áo gì."

"Như vậy đi, tôi tự thiết kế, buổi tối bà tới đây lấy bản vẽ, tôi sẽ tự nói cho bà biết phải hoàn thành sản phẩm thể nào, những chỗ nào dùng vật liệu gì, yên tâm, cũng không làm khó các người, cái chỗ tồi tàn này có thể mua được loại vải tốt gì? thì trấn thì có thể phối đủ."

"không phải ngày mai có họp chợ sao? Mua vật liệu làm lại, nếu như vậy còn không làm ra được quần áo gì, tôi không thể thuận theo đâu đó."

Dạy bảo ma ma xong—— à không, thôn phụ! Rồi nói với mấy người khác: "Tuy nói mấy thứ đậu phộng long nhãn gì đó cũng không tệ, cũng nhìn ra được lúc các người chuẩn bị rất có lòng, cũng không có keo kiệt đúng không?"

Mấy người run lên, liên tưởng đến từ lúc cô gái này vào thôn tới nay tiêu sài hào phóng, chỉ ở đây vài ngày là có thể biến căn nhà chỉ có bốn bức tường của họ Vương trở nên đầy sáng sủa, là một tiểu thư được chiều chuộng.

Lập tức có dự cảm xấu, quả nhiên một giây kế tiếp, Chúc Ương liền nhỏ nhẹ nói: "Hình như tôi không nói cần tới gà vịt heo?"

"Tôi thấy hình như trên sườn núi có dê —— "

"Vậy không được, đó là học phí năm tới của đứa bé." một người trong đó lập tức nói.

"Hả, học phí?" Chúc Ương chê cười: "không có Bồ Tát phù hộ thì ngay cả học con trai nhà bà cũng không được học, bà có tin hay không? Ăn con dê —— À không, dâng con dê thì có thể thấy được lòng thành của bà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!