Edit: babynhox
Chúc Ương chợt tỉnh lại, lúc này trời đã tảng sáng, trong sân truyền đến tiếng gáy của gà trống.
Con gà này chính là được mua vào ngày đầu tiên, bởi vì ngày thứ hai liền đi họp chợ mua rất nhiều, phát hiện ở nhà có quá nhiều đồ ăn, ngược lại còn chưa ăn tới, cứ để nuôi ở trong sân.
cô nhớ lại giấc mơ vừa rồi, sao còn có thể không hiểu, lão cẩu thôn trưởng này dắt cô đến Từ Đường, cho thấy "Bồ Tát" người ta rất hài lòng, ngay đêm đó liền vội vội vàng vàng tới mời rước dâu.
Đúng là một con cóc ghẻ có sở thích lớn, cũng không sợ tét miệng.
Vừa cẩn thận nhớ lại một chút, ban đầu mơ mơ màng màng không nắm được đầu mối quan trọng cũng dần dần nắm được.
Trước tiên không nhắc tới khác, chỉ là cô dâu tóc vàng kia, cũng không khả năng là người trong cái thôn bảo thủ lạc hậu như vậy, thậm chí rất có thể là người chơi của vòng chơi.
Chúc Ương không nghĩ tới không riêng gì người dân trong thôn, ngay cả những cô gái chết đi cũng bị Bồ Tát quỷ kia sai khiến.
Như vậy rõ ràng không phải bản lĩnh đi vào giấc mơ mê hồn của đối phương có thể dễ dàng bị tiếng gáy báo buổi sáng hù dọa.
Mắt nhìn thời gian mới đến ngày thứ tư, lấy thời hạn mười ngày, Chúc Ương đoán có lẽ giống hai trường hợp trước, càng đến gần thời hạn thì quỷ quái mới càng mạnh, trước thời thì cho dù thế nào vẫn còn nhiều hạn chế.
Nếu không với đội hình, mấy chục cô dâu quỷ cùng mấy trăm người dân, Bồ Tát quỷ kia chỉ cần ra lệnh một tiếng, người chơi cũng không khả năng sống sót.
Chúc Ương thừa dịp mọi người còn chưa tỉnh, xuống giường ra cửa.
nói đi thì nói lại, vòng chơi này thật sự là vòng dành cho người chơi mới hả? Mặc dù mạch lạc đơn giản, quỷ quái trước mắt mới chỉ có một loại năng lực, trừ Bồ Tát quỷ không biết sâu cạn thế nào, đều không thể tạo thành uy hiếp gì với cô.
Nhưng số lượng và tình hình gây chiến trước mắt còn nguy hiểm hơn so với vòng đầu tiên, chỗ quan trọng ở vòng một chính là quyển sách của Ngô Việt, đó là thứ người chơi mới không thể kích phát, cũng không thể nào thoát khỏi khó khăn.
Nếu không có Lộ Hưu Từ mượn tiếng hét của cô để xong chuyện thì cũng không thể qua vòng.
Nhưng vòng chơi này cũng không có người chơi cao cấp gì ẩn núp ở bên trong, Chúc Ương đoán chiêu hiểm cuối cùng của Bồ Tát quỷ kia có thể cũng có sự sống, người chơi mới bọn họ liền có thể tìm được cách phá giải.
Nhưng khách quan mà nói, mức độ khó của trò chơi vẫn quá cao, đây là tại sao?
Ôm câu hỏi nghi ngờ này, Chúc Ương đi tới bờ sông, nhặt một khối cục đá ném vào trong sông.
"Ra đây!"
Tiếp theo mặt nước trước mặt cô liền xuất hiện đám bèo rong, từng đám từng đám lớn lẳng lơ bay bổng theo dòng sông, sau đó cô bốc lên mấy cái bọt nước ùng ục, dần dần một cái đầu nhô lên từ mặt sông.
Mặt quỷ nước vẫn trắng bệch ướt nhẹp, nhìn có chút ghê người, nhưng một giây kế tiếp lại đột nhiên lộ ra nụ cười nịnh hót ——
"Hì hì! Chị ngủ không được sao? Chị ăn rùa chưa? Thịt của nó dưỡng âm bổ máu, rất tốt."
"Ha ha! Tôi không ngủ được do là ai làm hại hả?" Chúc Ương ngoài cười nhưng trong không cười.
Quỷ nước lập tức rụt cổ một cái, Chúc Ương không buông tha nó, mắng: "Đồ ăn đưa tới miệng mà cũng có thể làm cho người khác cho bưng trở về, cậu ăn bánh ngọt vô dụng như vậy sao?"
"À tôi phát hiện có phải cậu thật sự không muốn ra ngoài phải không? Thế nào? thì ra ở đây lâu như vậy đã nảy sinh tình cảm với đám rùa cóc nhái rồi, phút cuối phát hiện không bỏ đi được đúng không?"
"không có, không có!" Quỷ nước lắc tóc, ngượng ngùng nói: "không phải là em đây nhìn thấy con rùa ghẻ kia sắp chết, có chút đắc ý vênh váo sao, bữa ăn ngài đưa cho là ơn lớn muốn báo đáp."
"không phải là quỷ nước nghĩ đến sợ rằng không dễ có cơ hội đưa cá tôm cho ngài sao, cho nên vội vàng chọn mấy con tươi béo nhất ném cho ngài sao? Ai biết đám rùa kia lại tới nhanh như vậy, cứ thoáng một cái đã mất hết công sức rồi."
"Chậc chậc!" Chúc Ương nhìn nó, lại là một con quỷ ngu, đột nhiên liền nói: "Tôi nghĩ cậu là cái loại người lúc ăn lẩu sẽ lấy điện thoại ném vào lò lửa đúng không?"
"Sao ngài biết? Chị, chị biết em lúc còn sống sao?" Quỷ nước vui vẻ nói: "Em đã nói rồi mà vừa thấy chị thì em đã cảm thấy thân thiết, trái lại không có cảm giác giống người ở đây, em cảm thấy chúng ta mới là người giống nhau."
Chúc Ương khoát tay áo một cái: "Đừng! Tôi mà quen biết một người ngu như cậu thì chắc cũng bị tức đến chết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!