Chương 4: Nữ vương thác loạn (4)

#nuvuonggaothet

Edit: Hố

- tuyetvoi_

Beta: Sa Nhi

- Shadowysady

Lúc Tạ Tiểu Manh thấy mình đã thoát thân khỏi cái chuyện quỷ quái này, lẽ ra đã định nguẩy đít đi thẳng.

Nhưng lúc này Chúc Ương đang rất khó ở, thành ra cô ta cũng không dám biểu lộ ra vẻ nhẹ nhõm gì quá. Hơn nữa, cô cũng là vô duyên vô cớ bị Chu Lệ Na kéo vào cái vòng kinh hãi này, giờ nhìn thấy cô ả cũng thấy ngứa răng ngứa lợi, bởi vậy cô ta cũng rất hả hê mà ngồi nhìn Chúc Ương giày vò cô ả thêm nữa.

Cho nên Tạ Tiểu Manh ngoan ngoãn đi bưng trà rót nước cho Chúc Ương, lại tự tiện lục lọi tủ lạnh, gọt hoa quả bưng đến tận bàn.

Khác quái gì hai tên ác bá tự tiện xông vào nhà dân, vừa trói vừa bức hiếp chủ nhà, giờ lại còn thảnh thơi nhàn nhã ăn hoa quả, nhấm nháp snack, xong giương mắt ngồi nhìn chủ nhà người ta chật vật khổ sở chứ.

Dù lúc này Chu Lệ Na đúng là "tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa", nhưng cũng ngăn không được cô nàng đắm chìm trong vui sướng vì vừa thoát được khỏi một kiếp đại nạn.

Nhưng rồi lại sợ hãi Chúc Ương thật sẽ chơi chết mình, thế là bất chấp bộ dáng chật vật, cô ta cũng đem hết tiền căn hậu quả mọi chuyện nói ra tuốt luốt.

"Các cậu có còn nhớ ngày nghỉ lễ mùng 1 tháng 5 khi ấy, trên đường tôi trở về quê đã gặp phải tai nạn xe cộ liên hoàn trên đường cao tốc không."

Lúc ấy mấy chiếc xe liên tục đâm vào nhau, tình trạng vô cùng thảm khốc, tin tức còn lên cả hotsearch, mà trùng hợp Chu Lệ Na vừa vặn cũng là người trong cuộc của vụ việc.

Hơn nữa cô nàng còn rất may mắn, vụ tai nạn xe cộ lần đó đã khiến cho hơn hai mươi người thiệt mạng và chỉ có hai người may mắn còn sống.

Chu Lệ Na lại càng là may mắn trong may mắn, cô nàng còn chỉ bị trầy xát nhẹ, ở trong bệnh viện quan sát vài ngày là đã được xuất viện.

Lúc ấy sau khi trở lại trường học, chị em mọi người biết được đều lập tức tổ chức một trận tiệc tùng cho cô nàng để ăn mừng màn sống sót ngoạn mục sau tai nạn này.

Chu Lệ Na như chợt nghĩ đến điều gì đó, trên cánh tay đã sởn hết cả da gà: "Lúc đầu tôi cho rằng chuyện ấy chẳng qua cũng chỉ là ngoài ý muốn, vượt qua rồi thì thôi, có rất nhiều người cũng đã từng trải qua tình huống cực kỳ nguy hiểm gì đó đấy thôi?"

Chúc Ương không kiên nhẫn để nghe những lời này, "Xì" một tiếng: "Tôi không có thời gian ở đây nghe cô cảm thán sinh mệnh vô thường đâu, tôi cũng chỉ còn thừa có sáu ngày đây này, thời gian của tôi rất quý giá, đừng có làm trò lãng phí tính mạng của tôi nữa đi?"

Chu Lệ Na gấp gáp nói tiếp: "Thứ năm tuần trước, tôi đột nhiên nhận được một đĩa CD, khi ấy tôi cứ như bị thôi miên vậy, mơ mơ màng màng mà mở lên xem nó."

"Nhưng mà sau khi xem xong, tôi không chỉ nhận được cuộc điện thoại đếm ngược tử vong mà còn nghe thấy cả một đoạn âm thanh trực tiếp xuất hiện trong đầu mình. Nói rằng mình đáng nhẽ đã bị chết trong trận tai nạn xe cộ kia, chỉ là do sơ xuất của Diêm Vương nên mới thoát được một kiếp này."

"Nhưng tính mạng này đã không còn là của tôi nữa, nhất định phải tham gia vào trò chơi gì đó, nếu còn giữ được tính mạng thì mới có thể tiếp tục sống sót."

"Lúc ấy tôi đã quá sợ hãi nên cũng không dám suy nghĩ gì nhiều, nhưng cái CD nữ quỷ đòi lấy mạng kia, có lẽ chính là thể thức của trò chơi này chăng?"

Chúc Ương nghe xong, lật tay vứt toẹt vỏ quýt lên mặt cô nàng: "Nói cách khác thì người đáng nhẽ phải chết chính là cô. Thế đầu óc cô có vấn đề gì không mà còn bắt người khác làm kẻ chết thay thế? Con nữ quỷ xấu đau xấu đớn kia ban đầu rõ ràng vì nhắm vào cô nên mới đến."

"Theo cách nói của cô thì tôi đâu có tránh thoát một hồi đại kiếp sinh tử để được Diêm Vương lật lại tính sổ đâu. Tính mạng của tôi rõ ràng là thuộc về tôi, chẳng việc quái gì mà phải tham gia cái trò chơi sinh tồn tử vong kia cả. Nếu là trò chơi thì chắc cũng phải có quy tắc đi, con bitch quỷ kia nhẽ thật sự có thể tự do thay đổi mục tiêu chắc?"

Nói rồi lại khịt mũi coi thường, cũng mặc kệ con quỷ kia có đang theo sát cô như hình với bóng không, châm chọc nói: "Nhìn cái bộ dạng chết trôi của ả đi, cả đời chắc mãi vẫn chỉ là bùn nhão không trát được tường, trở thành quỷ rồi mà cũng chỉ có thể làm mấy con tiểu lâu la, một con tốt cùi bắp để vứt ra làm trò thử nghiệm thì có thể có được quyền hạn quái gì?"

Tạ Tiểu Manh và Chu Lệ Na nghe cô mắng nào thì xấu đau xấu đớn, lâu la, bùn nhão, con bitch, con tốt, cùi bắp.... vân vân và mây mây... từ ngữ thay đổi liên xoành xoạch vô cùng phong phú để nhục mạ nữ quỷ, thế là lại không khỏi cảm thấy kinh hồn táng đảm thay cho Chúc Ương.

Quả thật chưa bao giờ thấy qua người nào bị quỷ ám rồi mà còn kiêu ngạo ngang ngược đến thế.

Chu Lệ Na không biết nữ quỷ có được tự tiện thay đổi người được chọn hay không, cô cũng không muốn biết, cô thực sự vô cùng hy vọng sự việc này sẽ hoàn toàn chấm dứt ở đây.

Cô ta cũng vô cùng gấp gáp muốn bái bai tránh thật xa Chúc Ương, thế là vội vàng đem tất cả mọi chuyện còn lại ra nói sạch ——

"Chuyện khác thì tôi không biết, chắc bản thân cô phải tự tìm tòi thôi, nhưng tôi sẽ nói cho cậu về tình huống mấy ngày nay của mình."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!