Edit: babynhox
Đời này của Chúc Ương, cho dù khi còn bé trong nhà vẫn chưa giàu có, cũng là cuộc sống được tất cả cưng chiều, quê nhà ở nông thôn không tính là bảo thủ, cũng không có quy củ hỗn tạp, đây gọi là dưới đầu gối có vàng.
Ở quê nhà bọn họ, chỉ có người chết mới quỳ, đời này của Chúc Ương cũng chỉ quỷ một lần duy nhất trước linh vị của ông nội.
Chỉ là một thứ quái quỷ được đám dân làng ngu ngốc cung phụng mà muốn để cô quỷ?
Nó? Xứng sao?
Lúc này tiếng tĩnh bên này cũng làm những người khác chú ý, những người này thấy Bồ Tát bị làm nhục như vậy, vừa hoảng sợ vừa giận dữ, người có tính khí không tốt liền muốn tiến lên ra tay.
Chúc Ương lạnh lùng cười một tiếng, níu lấy một góc cạnh tấm vải đỏ kéo xuống, cả tượng "Bồ Tát" liền bị xốc ra.
Quả nhiên pho tượng này to hơn tượng đá ở cây đa, hơn nữa các chi tiết đường nét cũng tinh tế hơn, điều này cũng càng lộ ra vẻ mặt tà ma giống như người thật hơn, con ngươi trên đỉnh đầu giống như thật sự được khảm mạng sống vào vậy, làm cho da đầu người ta vừa tê dại vừa ghê tởm không ngừng.
Người dân liền mềm nhũn quỳ trên mặt đất, mọi người dập đầu nói lẩm bẩm, nhưng không có một người nào, không có một ai dám ngẩng đầu nhìn.
Chúc Ương cười nhạo nói: "Xem ra Bồ Tát cũng có tự biết mình, biết mình có dáng dấp xấu xí, quanh năm đều che đầu lại, còn không cho phép các người nhìn, Bồ Tát rộng lượng quan tâm như vậy sao có thể giận tôi?"
"cô ——" Thôn trưởng ngẩng đầu nhìn Chúc Ương, ánh mắt oán hận thoáng qua một tia tàn nhẫn.
Chúc Ương cầm ống thẻ đưa tới trước mặt hắn: "Thế nào? không tin lời nói của tôi sao? Vậy hãy để Bồ Tát tự mình trả lời ông, ông hỏi xem có phải tự ngài ấy muốn ăn trứng gà không."
Thôn trưởng nhìn ống thẻ trước mắt, im lặng hồi lâu, lại có thể đè lửa giận xuống nói : "Được rồi, các người đi ra ngoài đi."
"Thôn trưởng?" Những người khác ồn ào bất mãn thôn trưởng dễ dàng bỏ qua, bị thôn trưởng quay đầu lại trừng, mặc dù giận dữ nhưng vẫn đè nén xuống.
Chúc Ương lại cười lớn mấy tiếng: "Tôi cũng biết nếu có lý do rõ ràng, Bồ Tát sẽ không để cho người khác chịu oan, à đúng rồi, mới vừa rồi Bồ Tát nói lại muốn ăn rùa."
nói xong đoạt lấy con rùa mà cả nhà đầu ghẻ bị đuổi ra ngoài còn để lại, nhắm đúng trên đầu "Bồ Tát" mà ném.
"Quả nhiên nhìn rất thuận mắt, Bồ Tát rùa lông xanh, ha ha ha..."
nói xong cười đến khiến cho người trong Từ Đường cực kỳ bứt rứt, khiến cho chị Vương và mấy người chơi đi ra cửa trong hoảng sợ.
Nhưng cho dù là như thế này, thôn trưởng vẫn ngăn cản người dân, mặc cho cô nghênh ngang rời đi.
Chờ đi xa, mấy người chơi bị cô hù sắp chết mới nói: "cô gây hấn với món đồ đó làm gì? Đây rõ ràng chính là có gì đó không đúng, cô xem người trong thôn, bái lạy thứ tà ma đó giống như điên dại."
Dựa theo đường dẫn thì tuyệt đối không khác lạ khi mấu chốt của vòng chơi này là chỗ đó?
"Vẫn còn dư lại bảy ngày, nếu là —— "
Nhìn chị Vương ở một bên, bọn họ cũng không cách nào nói quá nhiều, nhưng tất cả mọi người hiểu ý.
Trong lòng chị Vương vẫn còn sợ hãi nói với Chúc Ương: "Nếu không các người lập tức đi ngay đi? Vật kia, không phải là thứ tốt."
Mấy người chơi nghe vậy cười khổ, đi? Nếu có thể đi là tốt rồi.
Hiếm thấy Chúc Ương lại không có làm trái lại với mọi người: "Đúng vậy, lần này phiền toái lớn."
"Các người xem xem tôi đã sắp xốc ngược Từ Đường rồi vậy mà lão rùa thôn trưởng này vẫn im hơi lặng tiếng thả tôi đi, xem ra là toan tính không nhỏ. Ai! Quỷ quái thì có là gì? Nhiều người dân như vậy mới là phiền toái, bọn họ nhiều người."
cô còn biết phiền toái? Vậy thì cô cũng nên lộ chút vẻ sợ hãi hoặc là hối hận để có thành ý chứ? Mấy người chơi oán thầm.
Chị Vương nghe lời này, vẻ mặt phức tạp, cũng không nhịn được lẩm bẩm nói: "Đúng vậy, quỷ quái có gì phải sợ? Đáng sợ chính là con người."
Sau khi về đến nhà, đã qua buổi trưa, chị Vương vội vàng đi làm cơm, nhưng trải qua một loạt chuyện, đầu tiên là Tề Kỳ gặp quỷ trong lu gạo, tiếp theo là Từ Đường tà ma kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!