Edit: babynhox
Đoàn người cứ trực tiếp kéo người đàn ông đầu ghẻ đến bờ sông, lúc chị Vương thấy tình hình không đúng, phát hiện mấy người trẻ tuổi thật sự là muốn mạng người.
Vội vàng khuyên bọn họ: "Thôi đi, các người đừng làm loạn, các người ra ngoài chơi đang tốt đẹp, vì thứ người như thế thì không đáng giá, tôi đi tìm người đến trừng trị anh ta."
Chúc Ương chê cười: "Chị cũng thôi đi, bọn tôi ở cách đống cỏ khô này xa nên không dễ nghe được động tĩnh, nhưng mấy gia đình gần đó thì sao, lúc tên này làm trò súc vật sao không thấy có người ra ngoài?"
Sắc mặt chị Vương trắng nhợt, tình cảnh của mình chị ta tự mình biết rõ, bình thường người trong thôn khi dễ ba mẹ con bọn họ cũng coi như xong.
Nhưng chị ta không nghĩ tới chính là ngay cả chuyện như vậy cũng có thể chẳng quan tâm, giống như Chúc Ương nói, bọn họ ở nhà mình thật xa bên kia cũng có thể nghe được động tĩnh, nói gì là vài gia đình ở gần sân chứa cỏ, hiện tại là giờ cơm giữa trưa, làm sao có thể không nghe được?
Chị ta nghĩ tiếp mà không nhịn được run sợ, tính tình chị ta mềm yếu, không có con gái, chồng thì chết, trong nhà sụp đổ, vẫn không lên tiếng không kêu không cãi.
Người trong thôn chèn ép khi dễ, nhưng mọi chuyện chị ta cũng có thể liều mạng vượt qua, cho nên người nơi này không cần chào đón bọn họ, phần lớn đều dừng lại ở mức lạnh lùng chống đỡ hoặc là chỉ chỉ chõ chõ.
thật sự dám ra tay động đến chị ta hoặc là con trai của chị ta vẫn rất ít, bà cụ điên điên khùng khùng nhà trưởng thôn kia thường xuyên đến sân nhà làm phiền, thuận tiện làm tất cả để chị ta không có đường sống.
Chị Vương không có cách nào tưởng tượng, nếu hôm nay thật sự đê Tam Thành đầu ghẻ xong việc, theo như miệng lưỡi điên đảo thị phi và mấy đàn ông bỉ ổi bẩn thỉu trong thôn thì sau này mẹ con bọn họ còn có đường sống hay không.
Vì vậy cũng ngậm miệng không nói, quyết định cùng lắm thì đến lúc đó bất cứ giá nào cũng liều mạng lưới rách cá chết, cái thôn không biết xấu hổ này vẫn còn có chút kiêng kỵ, dù sao thì cũng không đến nổi liên lụy mấy người trẻ tuổi.
Trong nháy mắt mấy người đã đi tới bờ sông, người đàn ông đầu ghẻ vì bị nhét cỏ vào miệng nên chỉ có thể phát ra tiếng kêu ô ô, không truyền được xa.
Chúc Ương chỉ ngón tay vào trong sông, mấy người liền ném người đàn ông xuống, không chút do dự nào.
nói quy luật, phàm là người chơi từng có mấy lần kinh nghiệm thì phần lớn sẽ không mềm lòng nương tay đối với nhân vật trong trò chơi.
Mặc dù những người này giống y như những người ở thế giới thật, nhưng phàm là dính líu tới tình tiết vỡ kịch, hoặc là có buồn đau bất đắc dĩ của mình, hoặc là phản ánh tội ác tính người.
Người trước chỉ có đồng tình, quá rối rắm hãm sâu trong đó, ngược lại mua dây buộc mình vì khúc mắc chồng chất. Rồi người sau ——
Vậy cũng không phải là giống như cuộc sống thật, trên thực tế cách xa hoặc là báo cảnh sát là có thể đứng ngoài cuộc. Nhưng nếu người chơi dùng cách giải quyết tự vệ trong thực tế kia đến thế giới trò chơi, mềm lòng nương tay thì tới lúc bị liên lụy chính là mình.
Trong thời kỳ người mới mấy người Chương Hân cũng ít nhiều bị ăn thiệt thòi tương tự, cũng không đến mức lập tức biến thành biến thái lòng dạ độc ác, nhưng lúc nên ra tay chắc chắn sẽ không do dự.
Người đàn ông đầu ghẻ bị ném vào sông, liền liều mạng giãy giụa, nước sông cũng không sâu, nhiều lắm là phủ chừng đỉnh đầu một đứa bé khoảng 10 tuổi thôi.
Nhưng vừa ném người xuống thì Chúc Ương ở trên bờ hô to một tiếng: "Quỷ nước, ra ngoài khoe tài đi."
Tiếp đó đầu ghẻ cũng cảm giác chân bị rong bèo cuốn lấy, nước sông chỉ đến ngực hắn ta, chỉ cần đứng lên liền xong chuyện, nhưng có làm thế nào cũng không đứng vững chân được.
một cái chân mới vừa đạp đáy muốn mượn lực, cái chân còn lại liền bị quấn lấy, còn hung hăng quấn chặt chân hắn ta, giống như có sinh mạng.
Người đàn ông đầu ghẻ luống cuống, giùng giằng hô to cứu mạng, liên tiếp sặc mấy ngụm nước.
Lấy Chúc Ương cầm đầu và mấy người còn lại ôm cánh tay lạnh lùng đứng ở trên bờ nhìn, thấy người đàn ông đầu ghẻ sắp dừng giãy giụa chìm xuống.
Còn nói một câu về hướng sông: "Đừng quên khen ngợi 5 sao!"
Lời vừa mới dứt trong sông liền ném vài con cá lớn tươi tốt lên, còn có một con rùa.
Ý tứ rất rõ ràng, chẳng những cho khen ngợi 5 sao, còn cho bao lì xì khen thưởng.
Nhưng mà chỉ đắc ý vênh váo một chút như vậy liền có một đám người dân vù vù xông lại, thấy người đầu ghẻ giãy giụa trong sông, lập tức có hai người nhảy xuống cứu người lên.
đang là ban ngày giữa trưa nắng, bản lĩnh hiện tại của quỷ nước cũng chỉ không còn dư lại hai phần, chỉ đành phải ôm hận nhìn người chết thay đến miệng mà bị vớt lên.
Cứu người lên, mấy người dân trong thôn thở phào nhẹ nhỏm, lúc này liền có một bà cụ vẻ mặt hung ác từ trong đám người lao ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!