Chương 37: (Vô Đề)

Edit: babynhox

Chỉ thấy một cái đầu người thân chó đang bấu víu ở mép giường của cô, thân thể là một con chó nông thôn bình thường, đầu chính là một mặt người đàn ông trung niên bỉ ổi đầy mỡ.

Đỉnh đầu trọc một nửa, ánh mắt dâm tà, mũi củ tỏi môi dày, đầu lưỡi nâng lên giống như chó, càng bỉ ổi hơn nửa, trên người một mùi chó khó ngửi, ngay cả không khí thở ra cũng thúi.

Người này còn le đầu lưỡi càng ngày càng đến gần Chúc Ương, vào lúc này cô chỉ cảm thấy tất cả những thứ đã ăn buổi tối đều ở đang cuồn cuộn trong bụng.

Cả người và da dầu cô như vỡ nứt, trong đầu có xuất hiện một tiếng động giống như dây cung bị đứt, ngay trước lúc người chó sắp đến gần thì cô hất tay vén chăn lên túm vào đầu không để nó tiến vào.

Sau đó nhảy xuống giường không ngừng đá vào cái chăn đang bao bọc nó, Chúc Ương chưa từng nghĩ tới mình cũng có ngày biến thành người điên cuồng ngược đãi chó.

Bên trong chăn truyền đến tiếng kêu đau nặng nề, giọng lại chính là giọng của người, Chương Hân trên giưòng bị đánh thức lần nửa, vừa mở mắt đã nhìn thấy cảnh Chúc Ương nổi điên nhảy loạn trên mặt đất tối đen.

cô ta vội vàng mở đèn: "Thế nào thế nào? Quỷ nhập cô rồi hả?"

nói xong lời này lại tự làm mình sợ hết hồn, nếu Chúc Ương thật sự bị quỷ nhập vào người, dựa vào sức lực khỏe mạnh của cô thì mình còn có đường sống sao?

Chúc Ương không để ý tới cô ta, tiếp tục đá một hồi lâu mới hít vào một hơi ngừng lại, trên khuôn mặt tất cả đều là khó coi, thật sự gọi là tức giận đến ai chọc thì người đó sẽ chết.

Trong lúc này Chương Hân cũng nghe được tiếng kêu thảm truyền tới từ trong chăn, cũng đã hiểu ra là chuyện gì, mẹ nó, đây là lần thứ hai quỷ tìm tới cửa bị đánh tàn nhẫn rồi nhỉ?

cô ta vừa sợ quỷ quái tới nhiều lần, ngồi dậy che chăn run rẩy lui vào góc tường, vừa nhìn Chúc Ương dũng cảm mạnh mẽ lại cảm thấy sung sướng.

Trước kia đều là quỷ thưởng thức tiếng hét bị đuổi theo chạy khắp nơi của người chơi, đến Chúc Ương thì lại khác mọi người.

Sau đó chỉ thấy Chúc Ương vén chăn lên, lộ ra cái đầu người chó hít vào thì nhiều mà thở ra không bao nhiêu phía dưới.

Tuy là Chương Hân có hiểu biết rộng rãi vẫn bị quỷ quái lần này dọa cho sợ đến hít mạnh vào một hơi, cũng là cùng một lý do, không phải là máu tanh dọa người, nhưng khuôn mặt bỉ ổi ở trên thân chó như vậy, thật sự làm cho người ta ghê tởm đến da đầu tê dại.

Chúc Ương là ngay cả đụng cũng không muốn đụng vào thứ này mà, nhưng lại không thể vì vậy mà bỏ qua.

Liền tiện tay lấy một bộ quần áo bao lấy tay, lúc này mới kéo đầu của người chó, nói với Chương Hân: "không phải cô đã lấy mấy viên socola làm thức ăn khuya sao? Toàn bộ móc ra đây."

Hôm nay đi thị trấn Chúc Ương mua rất nhiều đồ ăn vặt, trực tiếp mua một thùng socola, Chương Hân thích ăn, liền lấy nhiều hơn một chút.

Kết quả mở xong hết thì thấy Chúc Ương ấn người chó trước mặt cô ta "Cho con chó khốn này ăn."

"Nhưng, nhưng nó ——, có tác dụng không?"

Chúc Ương không nhịn được nói: "Quản nó có tác dụng hay không làm gì, thử rồi nói, cho ăn đi!"

Cưỡng ép lấp lượng lớn socola vào trong miệng nó, trải qua một đợt hành hạ, nhìn người chó giống như đã bị lấy hơn phân nửa cái mạng.

Chúc Ương còn chưa hết giận, vung tay ném cái đầu nó vào vách tường vài cái, mới mở cửa sổ ném nó xuống từ lầu hai.

Lúc này bên ngoài đã bắt đầu mưa, hai người nghe được một tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Nhưng Chúc Ương không cho phép đóng cửa sổ, ghét bỏ mùi mắc ói trong căn phòng.

Chăn của Chúc Ương trùm người chó, cũng bị cô ghét bỏ ném ra ngoài cửa sổ luôn rồi, lại không thích chen chung chăn với người khác.

Cũng may ban ngày lúc mua kem vì đề phòng về đến nhà sẽ bị tan ra, thuận tiện mua chăn đệm để dùng.

Sau khi dọn đồ vào tủ lạnh xong thì lại để chị Vương phơi chăn sạch sẻ, đã thu vào chất ở trên ghế phòng khách lầu hai.

Vậy mới không khiến Chúc Ương đến nổi không có chăn ——

không, nếu thật sự không có cách nào, không có chăn nhất định là Chương Hân, cô ta sẽ bị giành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!