Edit: babynhox
- Cung Quảng Hằng
Đúng như dự đoán, sau buổi cơm trưa, Chúc Ương nói muốn ra sông câu cá, lần này đoàn người liền không có ai ở lại.
Chúc Ương vẫn đi ở phía trước, bộ dáng ác bá thôn làng, người phía sau cầm cần câu, thùng và ghế nhỏ.
Cần câu là hỏi mượn người trong thôn, nói là mượn, trên thực tế là mua, người nhà kia dây dưa không chịu cho mượn, Chúc Ương dứt khoát móc 20 đồng tiền ra mua.
Cần câu ở nông thôn đều là tự chế, thân trúc mềm dai là cán cần tốt nhất, mấy đồng tiền là có thể mua một bọc lớn lưỡi câu và dây câu, lông ngỗng cắt ngắn có thể dùng làm phao nổi.
đi tới bờ sông, quả nhiên dòng nước trong veo mát lạnh, mang ghế nhỏ ngồi trong rừng trúc cũng không có nắng.
Buổi trưa chị Vương chiên một tô cua nhỏ làm món ăn vặt, Chúc Ương xé một ít lá trúc, nhớ lại lúc còn nhỏ ông nội đã dạy cô xếp thuyền nhỏ.
Thử nhiều lần cuối cùng cũng thành công, dùng hai ngón tay lớn để lên thuyền nhỏ điều khiển nó, chuyện nhàm chán như vậy liền chơi hơn một buổi trưa.
Mấy người chơi khác cũng bị thái độ lưu manh hưởng thụ của cô làm cho cả người buông lỏng.
Phương Chí Viễn nói : "Nếu thế giới thật có thể yên ổn ở trong núi qua mười ngày, xem như là ngày nghĩ phép xa xỉ rồi."
Dù sao thì nơi có hình thái nguyên sinh tự nhiên như vậy, chỉ là đi bộ hay ngồi xe cũng dày vò người khác, trò chơi nhìn thấy chuyện này cũng nhắm một mắt mở một mắt.
Buổi chiều nông dân ra ruộng trở về kêu bọn họ về sớm một chút, nói là trong sông có quỷ nước, ban ngày chơi không có gì, trời tối tuyệt đối không thể đến gần.
Vừa nói như thế, vốn có thể nhìn thấy được bèo rong trong nước trong suốt lại hợp lại dao động theo dờng nước trở nên xinh đẹp kỳ dị.
Mấy người nthấy cũng không còn sớm, liền thu dọn đồ đạc chuẩn bị trở về.
Kết quả là ở cửa thôn gặp hai đứa bé đang về nhà, bọn nó thấy Chúc Ương liền chạy tới, trên tay đứa ôm một túi lớn quả dâu, còn có rất nhiều quả đào rừng.
Quả dâu là một màu tím đen, sáng bóng mọng nước, quả đào rừng thì giống trứng gà lớn, nhưng Chúc Ương nhớ hình như đã từng ăn loại này, mặc dù không có loại đào ngọt, nhưng mùi rất thơm ăn cũng rất ngon.
Đoàn người về đến nhà, hai đứa bé liền vào nhà tìm mẹt trúc rửa dâu và đào, rửa sạch sẽ rồi đặt tới trước mặt Chúc Ương.
Chúc Ương thích đứa bé thông minh làm việc nhanh nhẹn, liền kêu bọn họ ăn cua chiên giòn, hai đứa bé thấy mẹ không phản đối, liền ngồi xuống băng ghế đối diện ăn cua và dâu.
không bao lâu thì chị Vương cùng làm cơm tối xong, vịt hầm cùng với hai con cá chép chua ngọt.
Lại xào ít thịt với nấm mèo, nấm mèo là hái trên mặt cây gỗ lúc bọn họ đi câu cá ở bờ sông.
Mấy người tiếp tục phụ giúp làm món ăn, một bữa ăn tối phong phú khiến người ta chảy nước miếng.
Hai đứa bé cũng thật sự chảy ra, nhưng thật ra chị Vương dạy dỗ bọn trẻ rất khá, ngày hôm nay Chúc Ương thấy phần lớn bé trai ở trong thôn này đều nhếch nhác và không lễ phép.
Nhìn thấy mấy người xa lạ bọn họ là chỉ chỉ chõ chõ không chút lễ độ nào, ngược lại hai đứa bé nhà chị Vương làm gì cũng rất lễ phép.
Chúc Ương thích ăn cá, nhưng không tự mình lấy xương cá, ở nhà có em trai, bên ngoài có dì giúp việc, ở trường học có người hầu.
Vòng một vào trò chơi còn có bạn trai cũ ẩn núp bên cạnh phục vụ, nhưng vào lúc này liền đừng hy vọng có người hiểu ánh mắt người khác.
thì ngược lại đứa bé bên cạnh cô, thấy cô duỗi chiếc đũa với cá mấy cái, thấy bên trong có xương lại ghét bỏ ném thịt cá ra, lanh lợi đi vào phòng bếp cầm đôi đũa khác, lựa xương cá ra giúp Chúc Ương.
Chúc Ương thật là hài lòng, rốt cục thỏa mãn bắt đầu ăn cơm thật ngon.
đang ăn liền hỏi chị Vương: "Nghe nói ngày mai có họp chợ sao?"
Chị Vương gật đầu một cái: "Đúng vậy, ngày mai là ngày họp chợ, nhưng thị trấn cách đây rất xa, mất gần 3 tiếng đi đường, các người muốn đi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!