Edit: babynhox
- Cung Quảng Hằng
Cả đời bà cụ này ngoài chợ phiên dưới núi thì chưa từng ra khỏi thôn, làm sao có thể gặp qua cô gái thèm ăn không biết xấu hổ như vậy?
Những năm này đã dần dần tốt hơn không đến nổi phải lo ăn uống, nếu là lúc thiếu quần áo thiếu thức ăn mấy năm trước, loại con gái tham ăn da mặt dày này có muốn gả cũng không ai thèm lấy.
Bà cụ này là mê tín trời sinh, bà ta là người cham chỉ cúng bái thần tiên nhất trong thôn này, ngày ngày không gián đoạn.
Bởi vì cuộc sống tốt trong nhà, cũng là số một số hai trong thôn, người trong nhà rất là tin tưởng là do bà cụ thành kính.
không những không so đo bà ta mỗi ngày cầm đồ tốt tới cúng bái, thỉnh thoảng cháu trai trong nhà còn đi tìm đồ giúp bà ta.
Giống như hai con cá hôm nay, chính là cháu trai câu được ở mương sông. Nước mương sông trong núi sạch sẻ trong veo, cũng có thể uống trực tiếp, cá ở đó mềm mịn thơm ngon, Chúc Ương vừa nhìn cũng biết là đồ tốt.
Lúc trước ở trong lòng cô còn mắng hệ thống giày vò người khác, hiện tại cũng không cảm thấy vậy, thấy hoàn cảnh nơi tươi đẹp, đặc sản thôn làng ăn rất ngon, rất có loại cảm giác trò chơi đưa cô tới trải nghiệm cuộc sống cảnh vật tình cảm nhà nông.
Chúc Ương định ăn tất cả những thứ đồ ngon ở nông thôn trong trí nhớ một lần nửa, cho nên ánh mắt nhìn cá béo mập trong tay bà cụ càng nóng bỏng hơn.
Bà cụ thấy thế, cái tay xách cá không nhịn được giấu ra sau lưng, đây là cháu trai bà xuống sông bắt được? Bồ Tát còn chưa ăn, sao có thể giống như ngày hôm qua đem thức ăn đến cho thổ phỉ chứ?
Nghĩ vậy lão bà cụ xoay người rời đi, định đợi cô gái tham ăn này rời khỏi, tối nay trở lại cúng sau.
Nhưng sao Chúc Ương có thể để bà ta như ý được? Bà cụ quay người lại, cô liền đẩy tượng đá ngã.
Tượng đá nện lên trên cái bàn xi măng phát ra tiếng vang loảng xoảng thật lớn, bà cụ hoảng sợ quay đầu lại, liền thấy một tay của cô gái tham ăn này khoác lên bàn thờ Phật.
Cười hì hì nói với bà ta: "Bà cụ, cầu Thần bái Phật không có quy tắc bỏ đi như bà đâu? Đồ ăn ngon đến trước mặt Bồ Tát dạo một vòng, còn có thể lấy đi? Bà xem Bồ Tát cũng nóng nảy nè."
Bà cụ cũng sắp bị hù chết, tức miệng mắng to: "Bọn mày sẽ chết, móc tim nát phổi —— Bồ Tát đừng trách, vết thương sinh sôi lỡ loét chảy mủ dưới mép dao, ruột thối xuyên bụng cũng không có gì đáng tiếc, ai ôi, thiện nam tín nữ không liên quan với tới họ, muốn tìm thì tim người làm bậy—— "
Chúc Ương móc móc lỗ tai, không kiên nhẫn nghe bà cụ này lải nhải còn nhanh hơn người da đen hát rap, thành thật mà nói hiện tại có rất nhiều người khoe khoang tài năng chủng tộc trời cho gì đó.
Đó là mấy thanh niên thiếu kiến thức, lúc nhà người nào ở nông thôn tùy tiện làm đám tang thì bạn đến nhà người ta xem một chút? Bà cụ này có thể hát xướng cho bạn nghe những từ không trùng lặp trong ba tiếng mà không cần uống nước.
Chúc Ương thấy bà cụ càng lải nhải càng gay gắt, liền ngồi chồm hổm xuống nhấc cái đầu tượng đã dời lại chỗ cũ.
Nhưng móng tay của cô lại không làm việc của con người, ngay trước mặt bà cụ, chậm rãi khắc hai đường nứt nẻ trên mặt tượng đá, từ ánh mắt đi xuống giống như hai hàng nước mắt.
Vừa khắc còn vừa nhìn vẻ mặt hoảng sợ trợn mắt hốc mồm của bà cụ nói : "Bà cụ, cá không thể đi là không thể đi. Nhúng vào trứng gà rồi tiếp tục lăn qua bột mì, thả vào chảo dầu chiên đến vàng giòn thơm ngon, Bồ Tát dưới cây thèm ăn đến khóc, người lớn trẻ em cũng thích ăn, ăn một hơi ba chén cơm còn chưa đủ."
"Bà cụ ~~~" Giọng nói nhẹ nhàng của Chúc Ương giống như ma quỷ thôi thúc đòi mạng vậy, cả người bà cụ run lên: "Bồ Tát nói là mình thèm ăn đến khóc đó."
trên mặt vốn là nụ cười ác độc tham lam bị vẽ thêm hai hàng nước mắt, biến thành vẻ mặt sinh động.
Nhưng đồ này mà vừa nhìn chính là tà ma, không nghe thấy lời của bà cụ sao? Người này lại nói như người ta nói dốc, vừa xô ngã vừa khắc lên món đồ kiêng kỵ này, Chương Hân không chút nghi ngờ nếu bà cụ vẫn còn không nghe lời, tên khốn này có thể vì hai con cá mà vặn đầu tượng đá này xuống đó.
Muốn kêu người, kết quả nhìn thấy tay của cô gái thổ phỉ này đã để trên đầu tượng đá, chỉ sợ cô lại làm ra tội ác gì, bộ dạng co rút mang tất cả bày ra trước mặt Bồ Tát.
Kết quả mới vừa bày xong, thổ phỉ này liền lấy cá đi: "Bà cụ, cám ơn! Bồ Tát sẽ phù hộ bà, bà có thấy ngài ấy cười rất vui vẻ không?"
Bà cụ ngẩng đầu nhìn, suýt chút nữa là ngất đi, thì ra là khóe miệng của Bồ Tát lại bị khoét đến đến mang tai.
Mắt thấy tên thổ phỉ này xách cá nghênh ngang rời đi, rốt cuộc bà cụ không nhịn được dậm chân khóc lớn ở dưới tàng cây——
"Nghiệp chướng ~~~ "
Bởi vì bà cụ này thường chạy ra đường nổi điên, làm chuyện gì quá mức cũng không khiến người ta thấy lạ, người đi ngang xung quanh cũng lười phải hỏi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!