Edit: Thích Đào Hố
- tuyetvoi_
Beta: Sa Nhi
- Shadowysady
#nuvuongthetchoitai
Hai người cùng nhau trở lại chỗ ở của Chúc Ương, Tạ Tiểu Manh dựa theo trí nhớ, quả nhiên tìm được hộp đĩa CD kia đang ở trong bụi hoa.
Chiếc hộp đã bị sương sớm bao phủ nên có phần ẩm ướt, tuy vậy bên trong vẫn không bị ảnh hưởng.
Chúc Ương nhìn thấy hộp đĩa CD thì cười lạnh một tiếng, Tạ Tiểu Manh lập tức nhét lại hộp đĩa gọn gàng vào trong túi, hai người khí thế hùng hổ bước đến chỗ ở của Chu Lệ Na.
Chu Lệ Na là "hệ hoa" của ban mỹ thuật, tiền đề đầu tiên để Hội Chị Em tuyển chọn thành viên đó chính là phải xinh đẹp, tất nhiên gia cảnh cũng không thể keo kiệt được rồi.
Cho nên nơi ở Chu Lệ Na thuê cũng thuộc khu chung cư cao cấp ở trung tâm, Chúc Ương trái lại chưa hề tới nơi này, nhưng trong tay cô đã nắm giữ hết tất cả hồ sơ của toàn bộ thành viên trong Hội, tra một cái là ra hết.
Sau khi đến nơi, Tạ Tiểu Manh thì đi tìm chỗ đỗ xe, một mình Chúc Ương thì đi vào trong cửa hàng đồ gia dụng.
Một đường quét ngang qua kệ hàng cầm lấy một loạt nào là búa, nào là băng keo, dây nhựa v...v..., cô cầm lấy một mớ đồ tả bổ xiểng, ném thẳng nên quầy thu ngân để nhân viên tính tiền.
Anh giai nhân viên vừa thấy thế thì nói đùa: "Nhìn đống dụng cụ này em chả khác nào muốn đi bắt cóc gây án cả, hoa khôi, em đây là định đi đâu về đâu vậy?"
Chúc Ương cười cười: "Thì đây chẳng phải là đi bắt cóc sao? Còn phải tự mình đi mua hung khí nữa, đồ vật lại còn nặng muốn chết, đúng là không phải việc giành cho mấy người giỏi giang xinh đẹp ra tay mà."
Anh giai ở bên cạnh vừa quét mã vừa gật đầu nói phải: "Đúng vậy, bọn cướp trên toàn thế giới này mà đều xinh đẹp như em thì còn cần gì đến dụng cụ? Đổi thành anh thì anh sẽ lập tức tự nguyện đi theo đấy."
"Tổng hết 328 tệ, em gái à, có muốn add Wechat không? Chiết khấu của nhân viên có thể giảm giá đến 60% đó." Lại ân cần hỏi thêm, "Em ở gần đây phải không? Có muốn anh ship hàng đến tận nơi cho không?"
Chúc Ương quét mã QR trước quầy thu ngân, không nói hai lời đã thanh toán toàn bộ tiền, bâng quơ nói: "Thôi bỏ đi, mấy trăm đồng tiền cũng quá hời để khỏi phải thêm người không đủ tiêu chuẩn một cách nghiêm trọng vào danh sách bạn bè của tôi rồi, nếu để người khác biết được thì mặt tôi còn biết úp vào đâu bây giờ?"
Mới đầu anh giai thu ngân còn chưa kịp phản ứng với đống chữ khó đọc hiểu đấy, chờ đến khi ngấm rồi thì nụ cười tươi trên gương mặt lập tức cứng đờ, sượng sạo biết bao.
Tạ Tiểu Manh vất vả lắm mới tìm được vị trí đỗ xe, sau khi đỗ xong, vừa đi ra đã bị Chúc Ương hất cằm chỉ vào túi đồ to đùng trên quầy thu ngân ——
"Xách lấy, đi!"
Tạ Tiểu Manh lập tức nhận mệnh cầm lấy, đống đồ rất nặng, làm cô ta đi theo bước chân nhẹ nhàng linh hoạt của Chúc Ương mà cứ lảo đảo như sắp đổ.
Anh giai bán hàng có chút ngẫn, đầu năm nay mỹ nữ không còn sai khiến con trai nữa à? Hot trend bây giờ là mỹ nữ đi sai khiến một mỹ nữ khác sao?
Đến nhà của Chúc Lệ Na, Chúc Ương không trực tiếp đi thẳng lên mà qua chỗ bảo vệ.
Cô sửa lại vẻ mặt kinh hoàng nôn nóng, nói với người phụ trách: "Chúng cháu là bạn của Chúc Lệ Na ở phòng 1806, đã mấy ngày rồi mà bạn ấy không đến lớp, gọi điện thoại thì tắt máy, chúng cháu càng nghĩ lại càng thấy không ổn, chỉ sợ bạn ấy ở trong nhà đã xảy ra chuyện gì, chú có thể giúp đỡ bọn cháu một chút không?"
Nơi này là khu chung cư cao cấp, ra vào đều được kiểm soát một cách nghiêm ngặt, chìa khoá dự phòng của chủ đầu tư cũng có ở chỗ bảo vệ, đều để đề phòng có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra.
Quản lý tòa nhà vừa thấy hai cô bé trẻ trung xinh đẹp thì ngay từ đầu tâm lý đề phòng đã bị hạ thấp, lại tra xét thông tin số điện thoại đối chiếu với lời của các cô lại cũng thấy khớp nhau, cho nên cũng xác định là cả 2 có quen biết với chủ hộ thật.
Người phụ trách liền dùng máy riêng gọi cho Chúc Lệ Na, quả nhiên gọi tận mười mấy cuộc mà đều không có ai bắt máy, lúc này mới xác định lo lắng của 2 cô bé là rất có căn cứ.
Lúc này mới nói với 2 người Chúc Ương, "Được rồi, hai cháu theo chú đi lên xem sao."
Vẻ mặt Chúc Ương rất cảm kích, Tạ Tiểu Manh thì thừa dịp lúc người phụ trách đi mở tủ lấy chìa khoá thì kéo Chúc Ương sang bên cạnh, hạ giọng nói thầm, "Làm sao mà cậu biết cậu ấy sẽ không nhận điện thoại? Nếu cậu ấy bắt máy thì chẳng phải sẽ vạch trần rằng chúng ta nói láo sao, thế chả khác nào rút dây động rừng để cô ả chạy mất?"
Chúc Ương bĩu môi, vẻ khinh bỉ hiện rõ trên mặt: "Chỉ bằng vào cô ta? Ngay cả người còn chẳng dám thò ra ngoài, gửi xong rồi còn không có cách nào xác định được là tôi có xem CD hay không, nguyền rủa đã chuyển rời được hay chưa, được cái bộ dáng thỏ đế vô dụng thì giống hệt cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!