Chương 29: (Vô Đề)

Edit: babynhox

Lúc thấy cô Thôi đứng ở đây mọi người liền biết tên phiền phức tàng hình này, có thể chính là tên cuồng đeo bám trước đó, sau khi chết có được năng lực rất... xứng với danh hiệu cửa hắn ta.

cô Thôi có lòng giúp bọn họ, nhưng cái năng lực này cũng không dễ dàng gì, cũng phải khống chế sơ hở của hắn trước mới được.

Nhưng không nghĩ tới nhanh như vậy đã bị nhìn thấu trừng trị rồi.

cô Thôi nói : "Bọn tôi còn nói sẽ giải quyết giúp mọi người một tay, xem ra mọi người không giống như cần giúp?"

Chúc Ương khoát khoát tay: "Cũng không phải vậy, thật may là tên đeo bám này không tính là mạnh, cô nghĩ nếu là thể chất của tên này mạnh giống như tên trên lầu, hoặc là có thể cầm vũ khí tàng hình trong tay hay gì đó."

"Có lẽ bị đánh lén lần đầu bọn tôi đã chết rồi, vẫn phải cám ơn cô." Ít nhất cô Thôi có lòng, cô ấy nhất định là có cách tường khắc với đối phương, xem như thêm một tầng bảo đảm cho người chơi.

Nhưng dù gì thì cái trò chơi rách này còn có chút lương tâm, lần này dù độ khó cao không giống bình thường, nhưng dù sao vẫn là suy tính đến giới hạn mà người mới có thể tiếp nhận.

Cứ như vậy quỷ trong nhà cũng đã giải quyết gần hết rồi, còn lại một mình Ngô Việt nhưng nhìn bộ dạng cậu ta lúc đó dường như không tính ngăn cản.

đang lúc đoàn người cho rằng đã gần kề cửa ra, lúc chuẩn bị nhảy ra cửa lớn, bất ngờ phát hiện ngoài cửa lớn đầy dòng sóng đen.

Giống như nhựa đường trơn nhẵn trên mặt đất, làm cho người ta cảm giác cực kỳ không may. Dòng màu đen sềnh sệch này vẫn còn tràn ra ở phía trước.

Mấy người thu chân lại, muốn lui về phía sau, kết quả không biết từ lúc nào thì sau lưng cũng bị một mảnh màu đen bao vây.

Lúc này Ngô Việt xuất hiện ở lầu hai, dù bận vẫn ung dung nhìn bọn họ, mở miệng nói: "Xem ra nó không muốn bị mang đi, giãy giụa kịch liệt như vậy."

Lời này vừa dứt, sao Chúc Ương còn không hiểu?

Những thứ màu đen sềnh sệch này không biết là quái vật gì, có thể nói là do ác niệm hoặc là bùa chú nguyền rủa hóa hình, có lẽ chính là ý nghĩ của quyển sách mà Ngô Việt đã đưa cho cô?

Vật sống trong trò chơi vốn là khó mang ra ngoài như vậy sao? Nhưng nhìn bộ dáng thề thốt son sắt của Ngô Việt, thì chỗ tốt cũng không cần nói tới.

Cái này đúng là thù lao càng lớn thì mạo hiểm càng lớn.

Nếu không phải là lúc này Ngô Việt đứng quá xa, Chúc Ương nhất định kéo cậu ta tới đây tàn nhẫn đánh một trận, mặc dù đã tuyên bố là đồ tốt nhưng muốn có hay không cũng nên do cô đánh giá chứ?

Nếu Ngô Việt có thể nghe được ý nghĩ của cô, nhất định sẽ giễu cợt sợ là người đã quên chuyện xé ba trang sách của mình, còn uy hiếp người ta sẽ chiên sống thành giấy giòn rồi.

Thù oán đã kết, còn chuyện cho cô có muốn hay không sao?

Mắt thấy vòng vây càng ngày càng nhỏ, màu đen càng ngày càng đến gần, Chúc Ương mượn Uông Bội bật lửa bật lên rồi ném xuống.

Nhưng ngọn lửa nhỏ liền bị cắn nuốt, bọn Lý Lập vừa dùng tấn công vật lý nhưng toàn bộ cũng không có hiệu quả.

Chúc Ương lấy quyển sách kia ra, không chút đau lòng xé thành hai nửa, ai ngờ không giống như lần ở nhà bếp, màu đen chẳng những không có biến mất, ngược lại càng lăn lộn điên cuồng hơn, giống như một giây kế tiếp sẽ vồ đến ngay.

Những thứ trơn nhẵn này không nương tay lại giống như có sự sống riêng, căn bản không phải một cấp bậc so với những con quỷ khác.

Cũng đúng, đây chính là bản thể của món đồ có thể sai khiến ma quỷ, nếu những con quỷ khác đều là tay mơ trong bản lĩnh vật lý, như vậy thứ này thuộc về năng lực tinh thần công kích cao cấp, tuyệt đối không nên xuất trước mặt người chơi mới.

Thấy mỗi đường tuyến đều có khu vực hạn chế tấn công của mình, liền có thể thấy trò chơi vẫn phải sắp xếp giới hạn đối với người chơi mới.

Chúc Ương đoán nếu như chỉ có cô và hai người Lý Lập Uông Bội, thì thứ này tuyệt đối không thể nào xuất hiện được. Mà bây giờ đã xuất hiện thứ vượt qua giới hạn kinh nghiệm và năng lực của bọn họ.

Chúc Ương liếc nhìn Lục Tân, nói vậy đây chính là hậu quả mà người không bao giờ chết này mang đến.

thật may là người còn có chút biểu cảm, chuyện mà từ trước đến nay không hề xảy ra, chỉ thấy tay anh vừa lật liền xuất hiện một tờ giấy bùa chú.

đang lúc Chúc Ương cho rằng lá bùa này có thể trừ ác niệm thì lền bị nhét vật gì đó vào trong miệng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!