Chương 27: (Vô Đề)

Edit: babynhox

Lúc trước đã kiểm tra kết án trước rồi, chẳng qua là chưa từng truy cứu nhiều về điểm quan trọng trong án mạng này.

Nhưng vào lúc này có cướp bóc ngoài đường phố, hơn nữa số lượng cực lớn, lại còn là vừa bắt cóc vừa tống tiền, tình tiết nghiêm trọng, thì không phải là chuyện có thể nói hai ba câu răn dạy ngoài miệng nửa.

Cuối cùng người này nói bị một người đi xe máy cướp hai mươi vạn, những tên côn đồ này cũng chính là những người bị tình nghi đầu tiên.

hiện tại tình huống căn bản đã dần lộ ra gần hết chân tướng, ban đầu cảnh sát định tính tội cướp bóc tài sản của mấy tên này vào mục vị thành niên.

Tuy hai mươi vạn này đã chứng minh được là của họ Trương, nhưng hai người bác của Ngô Việt lại có chút không cam lòng, dù tiệm kinh doanh cũng không lớn quá nhưng tiền kiếm được sống qua ngày cũng có dư.

Nhưng kể từ lúc có tiền hai người này chi tiêu xa xỉ, còn dính vào nghiện bài, cũng không đến nỗi thua phải cửa nát nhà tan nhưng là thường gian lận khấu trừ tiền lương của nhân viên, đánh cược cũng không nhỏ.

Đối với việc có thể là Ngô Việt có giấu tiền riêng trong tay càng canh cánh trong lòng hơn.

Nhớ ngày đó mẹ cậu ta nói lên treo cổ liền treo cổ, cũng không thể nào không tính toán cho đứa con trai duy nhất của mình đứng không? nói không chừng đã chừa một khoản tiền cho Ngô Việt, chờ cậu ta trưởng thành thì lấy dùng?

Nếu không thì để tiền đó nuôi vợ bé cũng không thực tế?

Ở trong mắt hai người bác của Ngô Việt, cha mẹ cậu ta chết, mấy năm này ăn của bọn họ ở của bọn họ, mỗi tháng còn cho tiền sinh hoạt nuôi cậu ta.

Quay đầu lại thằng con lai này còn đề phòng bọn họ, tiền này trong tay Ngô Việt, giống như trực tiếp xẻo một miếng thịt sống từ trên người bọn họ.

Vì vậy lúc cảnh sát điều tra, một người hát một người đáp làm ra bộ dáng người lớn trong nhà vất vả tốn sức thế nào, mắng bọn côn đồ máu chó đầy đầu.

Đưa ra đủ loại bằng chứng đứa bé nhà bọn họ đã bị bắt nạt tống tiền như thế nào, tóm lại là thắm thiết đến không giống người thật, làm như vậy chính là ổn định Ngô Việt để moi tiền trong tay cậu ta.

Sau khi cảnh sát điều tra xong, hai người đang chuẩn bị đưa bọn họ đi, lại không chú ý lúc Ngô Việt phát hiện đầu bếp tới làm đi thẳng vào nhà bếp đã lộ ra một nụ cười lạnh.

Ngay sau đó bên trong liền truyền đến một tiếng hét thảm, cảnh sát bị dọa cho sợ đến thiếu chút nữa rút súng, vội vàng chạy vào liền thấy mặt của đầu bếp không còn chút máu đứng ở trước tấm thớt.

Chỉ quan sát thau thịt băm để làm nhân trước mắt: "Tôi, tôi định làm bánh nhân thịt, kết quả mới khuấy hai cái, liền thấy cái này."

Cảnh sát tiến lên, rõ ràng thấy bên trong thau thịt này nhô lên mấy ngón tay người.

Vốn đang định thu đội liền nghiêm túc, bác trai và bác gái của Ngô Việt thấy màn này thì khuôn mặt cũng không còn chút máu.

Vội vàng giải thích: "Chúng tôi không biết, cái này có ở đây từ lúc nào? Tiêu chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm của chúng tôi luôn làm rất tốt, không tin các người điều tra đi, các người phải tin tưởng chúng tôi đó đồng chí cảnh sát."

Nhưng chuyện này đâu phải chỉ nói là nghe theo, vì vậy hai người bị còng tay trực tiếp dẫn về đồn cảnh sát.

Lúc đầu hai người bọn họ còn nói không làm, nhưng chuyện liên quan đến mạng người, với tư cách là chủ tiệm này thì trước mắt người bị nghi ngờ nhiều nhất chính là hai người bọn họ, làm sao có thể tùy theo bọn họ?

Lúc ra cửa hai người nhìn thấy xung quanh tiệm đã có không ít người bu quanh, vốn là sắp đến lúc ăn trưa, trước đo bọn cướp bóc ầm ĩ cũng đã có không ít người vây xem rồi.

Lúc này thời gian ngắn như vậy, đầu bếp và hai nhân viên đã đi ra ngoài nói chuyện trong phòng bếp cho người xung quanh nghe, đã có không ít khách từng ăn ở đây nghe được liền nôn tại chỗ.

Mặt của bác trai và bác gái Ngô Việt trắng bệch, lần này cho dù là rửa sạch nghi ngờ, cái tiệm này cũng đã xong rồi.

Chỉ sợ một phần vạn phần trăm, thì người khác nghĩ tới chuyện này cũng phải hoảng sợ, sao còn dám bước vào ăn cái gì, chỉ sợ phải đổi nghề kinh doanh cái khác, thậm chí muốn sang lại tiệm này cũng sẽ bị mất giá.

Bởi vì Ngô Việt bị đám côn đồ bắt tới, sau khi cảnh sát vào cửa cũng không rời khỏi tầm mắt của bọn họ, ngược lại tạm thời được loại bỏ nghi ngờ.

Ghi chép lời khai một chút liền được thả ra, sau khi trở lại biệt thự, chỉ thấy cậu ta đi ra ngoài ngắn ngủn hơn nửa ngày thì biệt thự đã tay đổi rất lớn rồi.

Khắp nơi tràn đầy phụ kiện đơn giản, có rượu sâm banh có thức ăn ngon còn có khí cầu đèn màu, mặc dù nhìn giống như vội vã trang trí, nhưng rõ ràng là người sắp xếp có gu thẩm mỹ không tệ, không khí cũng được làm nổi bật.

Từ trước đến nay nhà này đều làm cho cậu ta có cảm thấy đè nén tuyệt vọng, cả ngày tràn đầy những chuyện nhảm nhí, lập tức thay hình đổi dạng giống như được ánh mặt trời chiếu vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!