Edit: babynhox
Tên đeo bám họ Trương bởi vì giữ 20 vạn tiền mặt trên người cho nên đặc biệt cẩn thận.
Cúi thấp đầu che kín cái túi trong tay, bước chân vội vã muốn nhanh chóng đi tới ngân hàng gửi tiền vào tài khoản.
Nhưng không ngờ rằng nếu hắn ta bước đi bình thường tự nhiên sẽ không có ai để ý trong cái túi đó đựng đồ vật gì?
thì ngược lại loại bộ dáng sợ hãi rụt rè như chim sợ ná này lại dễ dàng thu hút sự chú ý của người khác.
Cho nên, lúc tên họ Trương bị một đám côn đồ bắt được cũng không hiểu tại sao mình bị để mắt tới.
Cho đến lúc hắn ta nhìn thấy Ngô Việt trong đám người này!
hắn ta dây dưa cô Thôi cũng sắp hai năm, đương nhiên biết tình huống xung quanh cô ấy rõ như lòng bàn tay, Ngô Việt cũng là khách thuê dài hạn ở đó, mặc dù Ngô Việt thờ ơ với thế giới bên ngoài cũng không quen thuộc với tên đeo bám này, nhưng tên này có thể nhìn một cái là nhận ra cậu ta.
Họ Trương bừng tỉnh đại ngộ, chỉ vào Ngô Việt nói : "Được lắm! Tao đã nói sao các người dễ dàng đưa tiền cho tao như vậy, thì ra là có chiêu khác đang đợi tao."
"Muốn chơi trò tống tiền đúng không? không có cửa đâu!" Phải nói nếu bọn người Chúc Ương đột nhiên xuất hiện thì có lẽ tên họ Trương sẽ sợ.
Nhưng Ngô Việt là một đứa nhóc học sinh cấp 3, còn là loại người bị ăn hiếp lâu dài, sao họ Trương có thể sợ cậu ta?
Thậm chí hắn ta nghi ngờ cái đứa nhóc bao cỏ sợ sệt này cùng đám người lộn xộn này chính là biết trên người hắn ta có tiền, không biết chừng đã nổi lòng tham cho nên che giấu mấy người lớn trong biệt thự, dù sao nếu là những người kia, căn bản không cần phiền phức như vậy, cũng không cần tìm đám côn đồ làm chuyện này.
Nhưng bọn côn đồ vừa nghe hắn ta nói hai chữ "đưa tiên" này lại càng tin lời nói của Ngô Việt hơn.
Nghĩ tới đây là tiền dùng để mua mạng của nhóm bọn họ, vậy nên lấy đồ của mình càng là chuyện hiển nhiên.
Vì vậy không dài dòng với tên họ Trương nửa, mấy người cùng tiến lên đè hắn ta lại đoạt lấy tiền, che miệng kéo vào trong hẻm nhỏ.
Cả ngày bọn côn đồ chạy tới chạy lui nên rất quen thuộc mấy con đường ở đây, vừa vào hẻm mở ra túi ny lon ra liền thấy bên trong đúng là có tiền thật, quả nhiên khoảng chừng 20 vạn.
Những tên côn đồ này đã từng thấy nhiều tiền như vậy bao giờ đâu? Ánh mắt cũng căng chặt, trong lòng cũng có kích động.
Bận rộn cất tiền xong liền dẫn theo Ngô Việt và họ Trương đi dọc theo đường tắt vắng người đi tới quán ăn nhanh bên kia.
thật ra thì Ngô Việt nói dối vụng về như vậy, là người có chút lý trí thì không tới mấy giây là có thể vạch trần, mặc dù ngôn ngữ có chỗ hiểu lầm nhưng nhìn tên họ Trương này không phải là dạng lưu manh bị tiền sai khiến, cũng không giống như kẻ bí ẩn giết người âm thầm.
Nhưng mấy tên côn đồ cắc ké kia, bình thường ở trường học đã quen đánh đập cướp tiền của bạn học rồi, từng tên đều là tham lam hèn hạ hết ăn lại nằm.
Nếu thả những người này trên đường, ngày nào đó không đủ tiền hút thuốc mà phạm tội cướp bóc cũng không kỳ quái, để bọn họ biết có người cầm hai mươi vạn tiền mặt đi trên đường thì tám phần cũng có thể nổi lòng xấu xa.
Huống chi còn cho bọn họ một lý do "đúng đắn" như vậy? Mọi người đều vui lòng tin tưởng cả bản thân cũng sẵn lòng tin tưởng, huống chi còn liên quan tới lợi ích.
Cho nên dù dọc theo đường đi họ Trương la hét ầm ĩ nói đây là tiền của mình như thế nào, vẫn không ai quan tâm đến hắn ta, ngược lại còn sợ tiếng của hắn ta quá lớn thu hút chú ý của người khác, không biết ai đó đã dứt khoát cởi vớ xuống nhét ở cái miệng của hắn ta.
Đến tiệm ăn nhanh, vào lúc này vẫn còn sớm, tiệm mì mới vừa mở cửa, đầu bếp là không thể nào đi làm sớm như vậy, cho nên chỉ có hai nhân phục vụ đang quét dọn vệ sinh.
Bác cả của Ngô Việt không có ở trong tiệm, nhưng có bác gái của cậu ta đang kiểm tra sổ sách bán hàng ngày hôm qua.
Vừa thấy được Ngô Việt, liền hùng hùng hổ hổ mắng: "Hai ngày nay mày chết đi đâu hả? Sáng hôm qua còn chưa sơ chế nguyên liệu xong đã bỏ chạy, có biết buổi trưa bận rộn suýt chút không làm kịp không hả? Gọi điện thoại cho mày cũng không nhận, cuối cùng tao vẫn phải tự làm mọi việc."
"Rửa cái mâm đi, ngày hôm qua không có rửa hôm nay giữ lại cho mày đấy, chuyện của mình thì đừng hy vọng người khác làm dùm, đừng nghĩ có tiền sinh hoạt tháng sau nửa, đỡ phải nuôi cái thứ hết ăn lại nằm."
Lời vừa mới dứt, theo sát phía sau Ngô Việt là một đám người, vừa bắt đầu bác gái còn tưởng rằng là khách nhưng bộ dạng này hình như không giống.
Vừa vào liền đuổi nhân viên trong tiệm đi ra ngoài, còn tuyên bố nói : "Thiếu nợ thì trả tiền, người không liên quan cút ra ngoài đừng có nhiều chuyện."
Sau khi đuổi người dư thừa ra ngoài, liền kéo cửa cuốn xuống trong tiếng chất vấn của bác gái Ngô Việt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!