Chương 25: (Vô Đề)

Edit: babynhox

Đoàn người nghênh ngang đi tới khu nhà ở của thầy Chu. Bởi vì hôm nay mới xảy ra án mạng, còn là thảm án giết cả nhà rợn cả người, ban ngày lúc cảnh sát tới điều tra thì tin này đã truyền khắp khu này.

Cả ngày nay người trong khu nhà này đều hoang mang, vào lúc này mới qua bảy giờ không lâu, bầu trời còn chưa tối hẳn, thường ngày giờ này chính là lúc náo nhiệt nhất.

Mọi người cơm nước xong liền ra ngoài hóng mắt, dắt chó, đẩy trẻ em ra ngoài đi dạo hoặc là nhảy múa trên sân công viên, hôm nay cả khu đất trống và sân banh, khu vực mà mấy dì mấy cô và học sinh tranh giành nhau lại trở nên không có người nào.

Thỉnh thoảng gặp được mấy người nhưng cũng nhanh chân vào nhà khóa trái cửa lớn.

Vì vậy mấy người Chúc Ương đi tới giống như đại tỷ hắc đạo tìm người trả thù này, liền đặc biệt gây chú ý.

thật ra Chúc Ương người này có thói quan ăn mặc đặc biệt theo mốt như vậy, trong thế giới kinh khủng mà trên mặt đeo mắt kính, chân mang một đôi giày cao gót, bởi vì trời nóng bức mà có người hầu đi theo vừa che dù vừa quạt cho cô.

một đường đi xe tới đây, tài xế taxi thấy thế cũng có chút mơ màng, kiểu cách đến quỷ cũng nhìn không nổi, dựa theo bề ngoài tuyệt đối chính là một con nhỏ ăn chơi lêu lỏng.

Nhưng chỉ là một cô gái như vậy, lại có thể đứng đầu được một đám người lớn nhỏ ủng hộ rầm rộ, người chơi, người sắp trở thành NPC quỷ, đã trở thành NPC quỷ, cái gì cần có đều có.

Quả thực làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi làm sao mà phát triển tới con đường này.

Có lẽ là do thế giới kinh khủng, cảm giác tồn tại của cảnh sát vô cùng yếu, theo lẽ thường ban ngày mới có án mạng, bây giờ xung quanh đây phải là nơi được giám sát canh giữ chặt chẽ, không ngờ lại không có ai canh giữ.

Dĩ nhiên điều này thì cũng hợp lý, dưới tình huống là trò chơi bình thường còn có thể nói về tính logic, nhưng trò chơi này đương nhiên không thể để cho phía chính phủ can thiệp quá nhiều đến nổi người chơi không thể hiện được năng lực, chỉ là nhìn cảnh sát phá án thì không phù hợp dự tính ban đầu của trò chơi.

Chỉ cần hiểu rõ tính chất của trò chơi này, thật ra đối với nhà chơi mà nói thì có thể chui vào rất nhiều kẽ hở.

đi tới nhà thầy Chu, Lục Tân tiến lên gõ một cái cửa, một lát sau, cửa liền được mở ra từ bên trong, một cô gái xa lạ đưa đầu nhind ra từ khe hở cánh cửa, chính là Uông Bôi trang điểm không nhìn ra khuôn mặt như trước.

Uông Bội thấy mọi người cũng tới, vội vàng dể cho bọn họ đi vào, quả nhiên tên kiai đã bị chặn miệng trói thành bánh chưng ném ở phòng khách rồi.

cô Khâu cũng ngồi ở trên ghế sa lon ở phòng khách, vẻ mặt u ám đang nhìn chằm chằm tên kia như đang có ý nghĩ gì đó, không biết cô ấy đang nghĩ gì.

Chúc Ương nhìn một vòng, căn nhà này là ba phòng ngủ một phòng khách ở giữa, bố cục căn nhà vừa sạch sẻ vừa ấm áp, có thể thấy khắp nơi đều thiết kế vì đứa bé, bên cạnh ghê salon có mấy món đồ chơi được sắp xếp gọn gàng.

Có thể thấy được một nhà ba người của thầy Chu, dù không có giàu có sang trọng nhưng người chồng chăm chỉ và thật thà tốt bụng, người vợ giỏi giang quản lý gia đình, vốn là một gia đình đầm ấm hành phúc, cũng bởi vì một tên bụi đời u ám không biết từ đâu tới ghen tỵ làm cho một gia đình bị hủy trong chốc lát như thế.

Thi thể ba người cũng không có ở chung một chỗ, thầy Chu chết ở cạnh cửa, người vợ thì chết ở cửa phòng bếp, đứa con gái mới ba tuổi của bọn họ cũng chết ở trước bàn ăn.

Rất dễ dàng tưởng tượng được, sáng sớm người này đã chờ ở cửa nhà người ta, thừa dịp lúc thầy Chu mở cửa đi làm thì đột nhiên đâm người ta.

Sau đó thầy Chu lui về phía trong nhà, người đàn ông này đã từ bên ngoài xông vào, thuận tay đóng cửa.

Cùng lúc đó cô bé thấy ba ba chảy máu ngã xuống đất thì thét chói tai, vợ thầy Chu ở phòng bếp dọn dẹp nghe được tiếng liền chạy đến, vừa mới bước ra phòng bếp, liền bị người đàn ông chém cản trước một bước.

cô bé ngồi trên ghế một mình ăn bữa ăn sáng, lại tận mắt thấy cha mẹ té ở trước mặt mình cũng không thể tự chạy thoát được.

Lúc này vị trí tương ứng trong phòng, còn dùng phấn trắng vẽ lại hình dáng thi thể ba người, thi thể bị chuyển đi nhưng vết máu còn chưa dọn dẹp, chỉ riêng thế thôi cũng có thể tưởng tượng được lúc đó thảm thiết thế nào.

Đừng nói bọn người Chúc Ương, cô Thôi cùng Ngô Việt cũng cảm thấy nhìn cảnh trước mắt mà đau lòng.

Sau khi đoàn người đi vào đóng cửa phòng kỹ lại, Chúc Ương đi tới đạp đạp người đàn ông trên đất.

Có thể là do giết người, vậy mà lá gan người này đã lớn hơn không ít, nhìn thấy bọn người Chúc Ương cũng đã không sợ hãi rụt rè như trước.

Ngược lại là một đôi mắt quỷ dị nhìn bọn họ chằm chằm, hắc hắc cười không ngừng.

cô Thôi cùng Ngô Việt bị bộ dáng hắn ta dọa cho sợ lui về sau hai bước, lại thấy Chúc Ương đạp hắn ta một cái.

Người đàn ông liền nguội lạnh, đừng nói là bản thân người đàn ông kia, ban đầu còn có biểu cảm quỷ dị làm người sợ hãi đã trở nên vặn vẹo đau nhức, cả người cong lại như con tôm, vẻ cực đoan liền bị chuyển đổi làm cho hắn ta thoạt nhìn vừa buồn cười vừa đáng thương, cũng không còn dọa người nửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!