Chương 24: (Vô Đề)

Edit: babynhox

cô Thôi vẫn còn khóc, nhưng đột nhiên Chúc Ương lại nở nụ cười ——

"Ha ha! Ha ha ha ha ha..."

Trong miệng mọi người vốn chuẩn bị nói lời khuyên giải an ủi cô Thôi nhưng chưa kịp nói, rối rít nhìn về phía Chúc Ương.

cô cười đến vô cùng vui vẻ, trong con ngươi vốn sáng ngời mê người lại có thêm tia sáng, thật sự là nụ cười ngọt ngào xinh đẹp có thần.

Trong một lúc liên tục nghe được hai tin xấu chẳng những không có cảm giác bi ai tuyệt vọng, mà lại có chút thấm thía không hiểu được. Cái loại trực giác mãnh liệt sắp có mưa gió đó làm mọi người ở đây cảm thấy run sợ tận tim gan, bao gồm cô Thôi đang trong cơn giận dữ.

Sau khi cười xong, Chúc Ương phất phất tay, đầu ngón tay thờ ơ xoa khóe mắt, hơi thở thong thả lười nhác mở miệng nói: "Tôi hiểu được, chúng ta muốn làm việc khiêm tốn không dính líu đến nhiều người, ngược lại người ta vẫn không cảm kích."

"Chúng ta giải quyết một chuyện, nó liền có cách nhanh chóng kéo dài phát triển phiền phức mới, quy luật này vẫn luôn chặt chẽ như vậy, đây là muốn nói cho tôi biết cái gì? Hiệu ứng cánh bướm? Tất cả việc tôi làm đều vô ích sao?"

cô Khâu không hiểu lời nói này, nhưng mấy người chơi cũng nghe hiểu được, cái từ "người ta" và "nó" này đương nhiên là chỉ trò chơi.

Lòng Lý Lập và Uông có chút bi ai, thật ra bọn họ đã sớm đoán được loại tình huống này, cho dù that đổi hiện tại ra sao, kết quả cũng chỉ có một.

Chẳng qua là không nghĩ tới tình tiết vỡ kịch lần này lại gần với quy luật trong thực tế như vậy, không giống so với kinh nghiệm đã có. Nhưng là chính vì vậy càng làm người ta cảm thấy khó chịu hơn.

Vào buổi tối ngày thứ bảy khiến cho mấy vị NPC quỷ chết đi một cách khác thường, loại hành động mắc xích chặt chẽ trước sau này nhìn như là một cảnh bi kịch phát triển tự nhiên nhưng sự thật là một loại hành hạ trong lòng.

Người chơi vốn tưởng tình trạng có chuyển biến kết quả sự thật lại có loại cảm giác mất mác như bị tát một bạt tai, càng có loại ảo giác đây chính là do mình tạo ra, bởi vì nếu như lúc đầu khoanh tay đứng nhìn, kịch bản cơ bản là không thể dính líu tới nhiều người như vậy.

Uông Bội đang chuẩn bị vỗ vỗ bả vai an ủi Chúc Ương một chút, chỉ thấy cô nâng đầu lên, ánh mắt đột nhiên trở nên hết sức ngang bướng, đó không phải là cảm giác tỉnh ngộ mà là loại tự tin không chút dao động với lựa chọn của chính mình, cho dù thất bại thảm hại cũng vui vẻ gánh chịu.

Chúc Ương chợt đứng lên, một chân dẫm lên trên khay trà: "Những thứ người hèn hạ kia cho rằng như vậy là có thể đem chúng ta ra đùa giỡn xoay vòng sao? Cho rằng tôi sẽ ngồi chờ nó sắp xếp tình tiết cho tôi sao? Để cái rắm, đám người tuyến nhân quả đi ăn cứt đi."

Đột nhiên nhìn về phía ba nhân vật trung tâm bi kịch, ánh mắt kia làm cho trong lòng ba người giật mình: "không phải nói muốn đi theo tôi sao? Tôi sẽ dạy các người điểm quan trọng đầu tiên."

"Tên hèn hạ nào dám đụng tới các người thì liền móc hết ruột gan kéo ra khỏi miệng. Bất cứ việc gì cũng không cần nghĩ nhiều, hãy nhớ tính mạng rẻ mạc này đến từ đâu? Giết chết hơn hai triệu anh chị em mới có được người như bây giờ, mẹ nó, đừng quay đầu lại sống không có khí phách như một phôi thai."

"đi theo tôi!"

Ba chữ cuối cùng nói xong vừa vang vừa dữ dội, dọa cho ba người bao gồm bọn người Lý Lập sợ đến rụt bả vai lại, vội vàng đi theo cô xếp thành một hàng lên lầu.

Đám người đi đến phòng Chúc Ương, nhiều người nên trong lúc này phòng trở nên có chút chật chội.

không ai có thể để ý cái này, liền thấy Chúc Ương cầm lấy mấy túi, đổ tất cả đồ vật bên trong lên trên gường.

Phó bản lần này ngoại trừ hai ngày gần nhất thì tiết tấu càng lúc càng nhanh, có chút không thể phân chia ra ngoài, quả thật là mấy ngày trước mọi người đã quá thoải mái rồi.

Cho dù là Lý Lập hay là Uông cũng mua không ít đồ vật mà không mua được trong thực tế, Chúc Ương đổ ra chính là một chút mỹ phẩm, tóc giả, đồ trang sức đeo tay và quần áo mà cô và Uông Bội đã mua.

Dù sao cũng không dùng hết, chính mình vui vẻ là được rồi, Uông Bội mua không ít món đồ không hiểu được, ngược lại lúc này lại có tác dụng nhất.

Chúc Ương liếc nhìn Ngô Việt, rồi nói với mấy người Lục Tân: "Dẫn cậu ta đến phòng mấy anh chỉnh sửa lại hình người đi, tóc che phủ mắt lưng thì khom khom còn ra thể thống gì, sống lưng thẳng lên cho tôi."

Ngô Việt bị bắt đi với vẻ mặt hoang mang, sau đó cô Khâu và cô Thôi cũng bị Chúc Ương ném cho mỗi người một bộ quần áo cao cấp, đều là nhãn hiệu quốc tế thịnh hành mùa này.

"đi thay!"

cô Khâu và cô Thôi liếc mắt nhìn nhau, có hơi không hiểu rõ, sợ hãi nhìn quần áo cao cấp giá trị trong tay.

Những nhãn hiệu này đều là những món chỉ có trung tâm cao tầng xa hoa nhất mới có bán, bên trong đều là những vật phẩm xa xỉ nhất thể giới, món đồ thấp nhất cũng là mấy vạn.

Giai cấp công nhân và học sinh nghèo như hai người, ngay cả đi dạo cũng không dám vào đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!