Chương 22: (Vô Đề)

Edit: babynhox

Chủ nhà bước tới từng bước, liếm liếm đôi môi, cười gằn hắc hắc mấy tiếng.

"Tôi đã cảm thấy cô bé như cô có gì đó không đúng, luôn miệng gây sự cả ngày lẫn đêm, lúc đầu cả căn nhà đều yên ổn, từ sau khi các người vào ở thì mọi người ở đây bắt đầu xui xẻo."

"thì ra cô giả ngây giả dại là vì cái này?" Giọng của chủ nhà bỗng trở nên nham hiểm: "thật sự đã xem thường cô, cho rằng chỉ là một cô nhóc không biết trời cao đất rộng, cảnh sát cũng không tìm được lại thật sự bị cô tìm được."

"Khó trách cả ngày sai bảo tôi đi khắp nơi, lúc thì nói đi chỗ này chỗ kia, lúc thì diệt gián làm tổng vệ sinh, thì ra là để cho hai con chó săn kia đi dò xét khắp nơi."

Chúc Ương liếc nhìn cái xẻng sắt trong tay ông ta, cái xẻng sắt này không giống thường sử dụng, đầu xẻng rất dầy, phía trên còn dính một lớp vết nước bùn cũ thật dày.

cô cười khẽ một tiếng nói: "Cái cây xẻng này, chẳng lẽ chính là vật lần trước dùng để nhốt cô gái này sao?"

Miệng và mũi của chủ nhà hơi co giật, bộ dạng điển hình của kẻ ác nổi lòng giết người.

Ông ta hơi nâng cái xẻng lên: "Yên tâm, một lát chôn cô cũng sẽ dùng cái này, nếu thích bênh vực kẻ yếu như vậy, thì đi làm bạn với cô bé đó đi."

"nói cho cô biết, cô cứ việc kêu la, kêu lớn một chút xem có ai tới giúp cô hay không." Cái xẻng trong tay chủ nhà càng giơ càng cao ——

"Tối hôm qua ông đây trúng tà hôm nay liền đi đào bới mộ của vợ tôi, càng nghĩ càng không đúng, cho nên buổi tối bỏ chút đồ vào nước uống, cô có gọi rách trời thì bọn họ cũng không tỉnh."

"Mấy người... chó săn kia của cô đều là người có bản lĩnh luyện võ, tôi cũng phải cẩn thận một chút đúng không?"

nói xong, ánh mắt nhìn Chúc Ương liền trở nên dâm tà, trên khuôn mặt to mập đầy hèn hạ, thậm chí còn làm động tác liếm môi "Hắc hắc! Từ trước đến nay tôi chưa từng làm với đại tiểu thư nhà giàu, chắc chắn mùi vị cũng không giống người khác."

"Tốt nhất cô cũng đừng tránh né lộn xộn, nếu không cái xẻng này đập bẹp xuống đầu thì rất đáng tiếc."

nói xong liền vung cái xẻng làm dâng lên một cơn gió mạnh ——

Vậy mà đầu xẻng cũng không như dự đoán là đập trên đầu đại tiểu thư nũng nịu đi mua mấy bộ đồ và túi xách cũng phải có người đi theo cầm giúp này mà giống như đánh vào thùng nước không chút dịch chuyển.

Ngược lại không biết tay của cô di chuyển lúc nào, chờ tỉnh táo lại thì cái xẻng liền bị cô nắm chặt trong tay, ngăn chặn đường đi.

không chỉ như thế, bây giờ chủ nhà cảm thấy tay mình bị chấn động đến tê dại, ông ta không tin kéo kéo, nhưng lại hoảng sợ phát hiện cái xẻng sắt trong tay cô vẫn không nhúc nhích.

Chủ nhà hoảng sợ ngẩng đầu, đã nhìn thấy Chúc Ương lộ ra nụ cười săn mồi ——

"Ha ha ——, tôi đây còn đang phiền quá nhiều việc không thể làm được, mỗi ngày trở về còn phải nhìn bản mặt cóc ghẻ của ông, căn bản cũng không phải là cách chơi vững chắc trong trò chơi."

"Nhưng ông liền không thể chờ đợi tự đưa đầu ra, thật sự tôi rất cám ơn ông." Giọng nói Chúc Ương rất thành khẩn tha thiết.

Vậy mà lời này vào lỗ tai của chủ là lại là một nổi sợ hãi.

Ý là nếu lúc này chủ nhà không xuất hiện thì cho dù cô phát hiện thi thể, chẳng lẽ còn báo cảnh sát được sao? Hơn nữa vì không quấy rầy tới ba tuyến nhân vật khác, làm cho đám người cô Khâu bị giật mình, Chúc Ương còn đang nghĩ cách làm hiện trường trở lại như cũ. Bây giờ chủ nhà tự mình đưa đầu tới, đây đúng là đến sớm không bằng đến đúng lúc.

Chúc Ương cười hắc hắc: "Ông nói đã bỏ thuốc ngủ vào trong nước rồi, có gọi thế nào cũng sẽ không đánh thức mọi người đúng không? Như vậy cũng tốt, nếu tự đưa đầu có thể bình chọn tư thế tốt nhất, tôi nhất định sẽ giúp ông gõ thông báo."

"Tự mình đem đưa tới đầu tới không đủ, còn sợ tôi không có dao nên cũng đem tới, thế này cũng còn chưa xong, ngay cả cái hố cũng đào xong luôn, tự ông sắp xếp rõ ràng như vậy làm tôi cũng ngượng ngùng đó."

Những ngày qua chủ nhà đã nghe nhiều loại từ ngữ chanh chua của cô gái nhỏ này, cũng không câu nào giống như lúc này, nghe đến khiến cho người ra lạnh cả sống lưng, liên tục ra mồ hôi lạnh.

Ông ta chợt buông tay ra, nhấc chân liền muốn chạy trốn.

Lần này coi như là ông ta xui xẻo, chỉ nhìn vào đại tiểu thư này tay chân non nớt căn bản không có dấu vết từng luyện võ, có thể thấy được lần này xong thật rồi.

Ông ta phải chạy đi, lên xe bỏ chạy, biệt thự cũng không cần, tiếc thì tiếc nhưng sao có thể so với mạng?

Đoán chừng rạng sáng con đê tiện này sẽ báo cảnh sát, hiện tại chỉ có thể mong đợi những người uống thuốc ngủ này kéo chân cô, để cô không rãnh đuổi theo mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!