Edit: babynhox
Bộ dáng hiện tại của người phụ nữ kia rất chật vật, tay chân vặn vẹo cong gãy, cổ cũng bị xoay đến góc độ không tự nhiên.
nói thật cầu thang biệt thự không tốt như thế, khoảng cách giữa các bậc thang vừa xa vừa cao, chỗ đặt chân lại hẹp, bởi vì chạy theo phong thái của phòng khách cho nên chiều cao giữa các tầng phải rất cao. Cho nên cầu thang này cũng không thấp, bình thời đám người khách thuê đi từ dưới lên cũng phải nhìn bước chân, thật sự không phải là rất dễ dàng.
Cho nên bị té từ loại cầu thang dốc đứng này, cho dù là may mắn không có đụng vào chỗ nguy hiểm trên cơ thể thì cũng không dễ chịu gì.
Thân thể bà chủ nhà vốn cồng kềnh, lại bị té với tư thế mạnh như vậy, quả nhiên là té đến không còn hình người, lớp mỡ thật dày trên người cũng không thể làm cho bà ta dễ chịu hơn chút nào.
Bà ta cũng không xác định lần mình bị ngã chết đau hay là lần này đau hơn. Dù sao lúc ấy bị té xuống thì đã lập tức bị gãy cổ không có cảm giác rồi. Đâu giống như bây giờ, bởi vì trở thành quỷ, cho dù bị thương tới chết vẫn luôn tỉnh táo biết rõ.
Trong lòng bà chủ nhà liền dâng lên cơn tức, lúc bà ta té xuống lầu thì khuôn mặt vốn hướng ra ngoài, vào lúc này dứt khoát xoay cổ một vòng 180 độ, nhắm ngay Chúc Ương đang đứng trên cầu thang.
Nét mặt hiền hậu lúc trước liền trở nên ghen tỵ oán độc ——
"Những thứ người như các cô, cả người phát ra dáng vẻ kỹ nữ —— "
Còn chưa nói dứt, chỉ thấy Chúc Ương đi hai ba bước đã đi xuống cầu thang, nhìn bà ta một cái, sau đó nâng chân lên dẫm lên trên mặt bà ta.
Đạp nghiền nghiền mặt bà chủ nhà: "Hả? nói lớn chút! Bà nói tôi là gì?"
"Kỹ —— ô ô ô ~ "
Khó khăn bật thốt lên được một nửa liền bị chân Chúc Ương đạp mạnh.
"Đọc chữ phải rõ ràng, nói chuyện cũng vụng về như thế còn mở cửa làm ăn gì?"
Lần này bà chủ lần không nói chuyện, nhưng đôi mắt vẫn nhìn xuyên qua giày để nhìn chằm chằm vào Chúc Ương.
Chúc Ương cười nhạo một tiếng: "nói thật, bà cũng thông minh hơn nữ quỷ kia một chút, mục tiêu rõ ràng, ra tay tàn nhẫn chính xác, biết mình không có bản lãnh gì, còn biết lợi dụng thói quen và ám hiệu."
"Nhưng có lẽ đầu óc bị thịt mỡ của bã kẹp lấy rồi, nếu bà thật sự thông minh, cũng sẽ không tìm tôi để ra tay."
"Như vậy không chừng thật sự bà sẽ gặp được vận may giết được một hai người. Nhưng bây giờ là không thể nào."
nói xong Chúc Ương thu chân về, khom lưng nắm tóc bà ta, kéo như kéo bao bố đi qua bên kia.
Bà chủ nhà bị té đến thất điên bát đảo, đau đớn khó nhịn đã chiếm cứ tâm hồn, căn bản không có cách tập trung tinh lực để biến mất. Bà ta không ngờ tới cô gái này gian xảo như thế, trong một lúc không bắt bẽ gì nhưng lại biết tất cả. Tuy rằng biến thành quỷ thì chỉ có bóng tối không thể sống ngoài sáng, nhưng có một chỗ tốt chính là sống chết không hề có ý nghĩa gì trên người quỷ hồn nửa.
Cho nên đợi bà ta mạnh lên, có rất nhiều cơ hội trừng trị cô gái này, cô có thể tránh được một lần nhưng không tránh được một đời.
Vì vậy người phụ nữ buột miệng mắng to: "Con đê tiện, lần này coi như mày may mắn, bây giờ trên người bà đây có bao nhiêu tổn thương thì mày nhớ rõ cho tao, đến lúc đó tao nhất định trả trên người mày gấp 10 lần."
"Tao muốn chặt tay chân mày ra 10 phần, móc cặp mắt lẳng lơ của mày, cắt lưỡi rồi dẫm lên cái miệng thối nát của mày, để xem mấy con nhỏ trẻ tuổi đê tiện như bọn mày còn dám suốt ngày quyến rũ người khác không."
"Quyến rũ ai? Chồng bà?" Chúc Ương không chút để ý, giọng nói mỉa mai: "thật đúng là không phải người giống nhau thì không về chung nhà mà! nói về điểm ngu ngốc thì bà và chồng bà rất giống nhau."
"Tự mình cất giấu con cóc ghê tởm thành bảo bối, còn tưởng là người khác cũng có khẩu vị nặng như bà sao, cả ngày lo lắng có thiên nga trắng sẽ đến ăn thịt con cóc ghẻ kia, yên tâm đi, bà cất giấu một mình được rồi không ai giành với bà."
nói xong rồi tự lẩm bẩm: "Rốt cuộc là loại ảo tưởng gì làm cho xác người miệng thúi mập xấu như bà cho rằng những cô gái xinh đẹp trẻ tuổi có phẩm chất như bọn tôi sẽ giống như bà? không phải là muốn mượn cớ cưỡng ép kéo quan hệ với bọn tôi đó chứ?"
"Vô dụng, nói cho bà biết vô dụng, A! Dựa vào cân nặng này của bà, cho bà cơ hội thì bà cũng không thể nhảy lên được."
nói thì nói vậy, nhưng cô lại kéo người hai trăm cân (100kg) thịt rất nhẹ nhàng.
Bà chủ nhà bị lời của cô làm giận đến cả người phát run, đối với phần lớn những bông hoa bên người chồng mình..., bà ta lại xem nhẹ điểm quan trọng, đem tất cả sai lầm đổ trên người của phụ nữ.
Khi còn sống, số lần tranh cãi ồn ào khi chồng bà ta dính dáng tới phụ nữ cũng không ít, tóm lại đều là lỗi của hồ ly tinh bên ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!