Chương 20: (Vô Đề)

Edit: babynhox

Tình trạng bây giờ của tên cuồng đeo bám này rất thê thảm, chủ nhà có chút không đành lòng.

nói thật khách thuê lâu dài ở chỗ này đều có vấn đề, ăn bám bạo lực gia đình, học sinh thì bị ăn hiếp trong trường, người còn lại thì rơi vào cảnh bị tên biến thái đeo bám.

Nhưng có một câu nói, mỗi người có nhân cách cao quý đều có sức hấp dẫn khác nhau, mà nhân cách thấp kém chính là rắn chuột một ổ.

Chủ nhà là một kẻ bỉ ỏi ti tiện háo sắc tham tiền, đương nhiên xem những người như chồng của cô Khâu và tên cuồng theo bám này là chí lớn gặp nhau.

Nếu dùng câu nam tính độc hại* ở trên mạng để miêu tả những người này, quả thật cũng chính là mùi hôi thối trong hố.

*ngôn ngữ mạng ám chỉ các chuẩn mực của đàn ông, đề cập những vấn đề xã hội như bạo lực, quấy rối,...

Cho nên ông ta cũng không ngăn cản chồng của cô Khâu, thậm chí cảm thấy phụ nữ phải bị đánh mới ngoan ngoãn, nếu ba ngày không đánh liền nhảy lên đầu lật ngói.

Cũng không cảm thấy cách làm của tên cuồng quấy rối kia có vấn đề gì, thậm chí trong lòng cực kỳ khinh bỉ cô Thôi không biết điều, cảm thấy cô ấy đang treo* người ta, nếu không sao cả ngày lại trang điểm mặc quần ngắn lắc lư trước mặt đàn ông như vậy chứ?

*không đồng ý cũng không từ chối

Cho nên ông ta không hiểu được sự đau khổ của cô Khâu và cô Thôi, ngược lại tối nay hai "anh em" ngưu tầm ngưu mã tầm mã với ông ta bị trừng trị khiến cho ông ta rất bất mãn đối với việc làm bá đạo của những người này. Nhưng trên miệng lại không dám đắc tội, cho rằng nhiều lắm thì tên nhóc này chỉ bị đánh một trận rồi ném ra ngoài, không nghĩ tới lại bị hành hạ như vậy

Ông ta có chút không nhìn nổi nửa, liền cẩn thận nói với Chúc Ương: "cô Chúc, làm như vậy hơi quá đáng rồi? Tiểu Trương người ta cũng si tình, chỉ có điều dùng sai cách mà thôi. Chàng trai trẻ tuổi, có tên nào không phải là ngu ngốc chọc giận bạn gái chứ? cô xem trời cũng đã tối rồi, không bằng như vậy được rồi, mọi người lên lầu nghỉ ngơi đi."

Chúc Ương liếc chủ nhà một cái, cười nói: "không phải tôi đang giúp đỡ anh ta hoàn thành mảnh si tình kia sao."

"Ông xem cô Thôi người ta đi, là một sinh viên xinh đẹp tài cao học ở trường đại học nổi tiếng, dáng người lại còn rất đẹp, còn tự mình độc lập, còn trẻ tuổi mà có thể kiếm tiền nuôi mình còn trợ cấp cho người nhà."

"một cô gái tốt như vậy, ai lại không muốn giành lấy? Cạnh tranh càng nhiều, người vừa mập vừa xấu vừa không có tiền, điều kiện cứng ngắc không theo kịp người nào, vậy cũng nên dùng thành ý đến bù đắp lại chứ?"

"Nếu không chỉ dựa vào việc mặt dày không biết xấu hổ bám lấy liền có thể có được cô gái xinh đẹp sao, ở đâu có chuyện tốt như vậy?"

"Làm những chuyện này, đổi lại bất cứ người đàn ông nào mà không làm được? không phải là làm người ta buồn nôn sao. Nếu lan truyền ra ngoài, vậy thì phải lấy ra bản lĩnh tài giỏi khiến cho những người theo đuổi khác chùn bước chứ."

nói xong chỉ chỉ tên cuồng đeo bám đang bị Lý Lập nhét hamburger quá hạn: "Ông xem, sau này nếu tên này đi ra ngoài nói vì theo đuổi cô Thôi mà ngay cả những thứ đồ này cũng dám ăn, vậy có phải là khiến cho những nam sinh khác cảm thấy kính nể bái phục, cuối cùng cảm thấy không bằng... Che mặt tháo chạy hay không?"

"Đánh bại đối thủ cạnh tranh một cách sáng chói, đây mới là cách theo đuổi con gái chính xác nhất."

"Đúng vậy!" cô Thôi nhìn tên biến thái ghê tởm này rốt cục cũng có một ngày lộ ra nét mặt làm cho người ta buồn nôn, trong lòng cực kỳ thoải mái.

Bây giờ cô ấy bị Chúc Ương ảnh hưởng cũng học được một chiêu, cười lạnh nói với chủ nhà: "không phải ông vẫn luôn khuyên tôi đừng chỉ nhìn đàn ông có tiền hay không, bộ dáng như thế nào, phải xem tấm lòng của người ta với tôi hay sao?"

"Bây giờ tôi nhìn đây, ngược lại sao hai người lại bắt đầu nói khác đi vậy? Ông quên có lần anh ta muốn cho tôi một chai nước, còn là nước anh ta từng uống rồi, tôi từ chối thì anh ta nói tôi ghét bỏ."

"Vậy ngược lại bây giờ anh ta đừng ghét bỏ tôi chứ, coi như ghét bỏ tôi, cũng đừng ghét bỏ chính mình." nói xong chỉ chỉ cái quần lót bị rơi ra, chịu đựng cơn buồn nôn nói : "Đúng rồi, những thứ này sợ là không nuốt xuống được."

"Ông xem bình thường ông vẫn luôn vỗ tay ủng hộ anh ta, hôm nay ngay cả phòng của tôi ông cũng để anh ta vào, bây giờ ông cũng nên giúp anh ta một chút đi."

"Làm phiền ông cầm kéo cắt nhỏ mấy thứ này ra đi. cô Khâu, trong nhà cô có tương không? Mượn dùng một chút, nếu anh ta ngại chỉ có một mùi vị thì làm vậy sẽ dễ nuốt vào hơn."

Chủ nhà và tên quấy rối đều không dám tin nhìn cô Thôi, không khỏi cùng nghĩ thầm quả nhiên độc nhất là lòng dạ đàn bà.

Ai ngờ cô Khâu lại gật đầu lên tiếng: "Có có! Hôm qua mới mua tương trộn cơm, tôi đi lấy cho em trai này."

nói xong cũng chạy nhanh lên lầu.

Vào cửa thấy con trai đang ngoan ngoãn ở trong phòng làm bài tập, trên bàn chất đầy đồ ăn vặt tinh xảo, tất cả đều là Uông Bội đưa cho cậu bé.

Nhưng mà từ sau khi cha mẹ đi ra ngoài cậu liền không yên lòng cũng không đụng tới đồ ăn vặt, bài tập cũng làm không vào, lúc này lại thấy mẹ trở về, vui mừng nhào lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!