Edit: babynhox
Chúc Ương cảm thấy bọn họ như đang chơi một trò chơi trinh thám, tìm được chữ mấu chốt gì, sẽ xuất hiện đầu mối tương ứng.
Mặc dù bây giờ bọn họ biết cũng không phải là tất cả, nhưng so với thông tin lúc vừa bắt đầu, tình huống đã có nhiều lợi ích hơn.
cô Khâu cùng cô Thôi vốn là tuyến nhân vật có câu chuyện thảm thiết nhất, ngược lại thấy bây giờ thấy mạch lạc rõ ràng nhất.
Mà học sinh cấp 3 vốn im hơi lặng tiếng treo cổ tự sát, chủ nhà vốn là con nhân vật hi sinh, không thể ngờ lại có nhiều thứ chôn sâu có giá trị như vậy.
Chúc Ương cảm thấy được rõ ràng, sau khi cô nghe được một chút thông tin của chủ nhà và Ngô Việt, liền rõ ràng cảm giác được có cái gì đó không giống nhau.
Vậy mà loại cảm giác này cũng không xa lạ gì, bởi vì vào ngày nhìn Chúc Ương nhìn thấy đĩa CD của Sadako giả đã trải qua một lần rồi.
Ngay lúc đó cô còn là người kiên định không tin quỷ thần, hiện tại ——
Chỉ có thể nói câu thời thế thay đổi.
Hiển nhiên có cảm giác này cũng không chỉ một mình cô, bọn người Lý Lập xem như là người có kinh nghiệm, e rằng sẽ càng hiểu rõ tại sao lại thế này.
Chỉ nghe hắn mắng nhỏ một tiếng: "Fuck! Còn có cái độ khó này sao?"
rõ ràng là đường nhánh phức tạp của chuyện này làm phá hủy sạch sẽ sự vui vẻ lúc đi mua sắm của bọn họ.
Đuổi ba tên côn đồ đi, mấy người trở về biệt thự, vốn chỉ là hốt hoảng lo sợ ngày thứ bảy tới, bây giờ liền cảm thấy cảm từng cơn gió u ám.
Quan trọng là bọn họ đều hiểu, cái thứ chết tiệt này lại có ảnh hưởng tâm lý.
Chủ nhà cầm một tờ giấy khuôn mặt tươi cười đi tới, ngày hôm qua bọn người Lý Lập còn có thể trò chuyện vui vẻ với người đàn nhìn như bình thường này, nhưng vào lúc này lại có chút không được tự nhiên.
Về chuyện khách thuê nữ mất tích còn có chuyện ngoài ý muốn của bà chủ nhà, nếu đặt ở thế giới thực, không có chứng cớ không thể tùy tiện hoài nghi người khác.
Nhưng người và việc trong biệt thự này, thật sự có thể trực tiếp xác định trăm phần trăm không thoát khỏi liên quan tên này.
Nếu là người bình thường mặt đối mặt với loại người như vậy thì trong lòng đã hốt hoảng từ lâu, hơn nữa đối phương còn là chủ nhân của nơi này, không ai hiểu rõ mỗi một viên gạch mái ngói chỗ này hơn ông ta, chỉ cần chủ nhà muốn thì có thể đi đến bất cứ phòng nào trong căn nhà này.
Nhưng dù sao cũng đã vượt qua trò chơi kinh khủng này nhiều lần, mấy người có kinh nghiệm xem như cũng bình tĩnh.
Chỉ có Chúc Ương là lần đầu tiên vào trò chơi ——
Lý Lập đang suy nghĩ có cô có thể kiềm chế tâm trạng, có lộ ra sơ hở gì hay không. Liền nghe cô bỗng mở miệng nói: "Lão Tiếu, bọn tôi mới vừa nghe bên ngoài nói trước kia chỗ này từng có một khách nữ bị mất tích, có phải thật không? Chuyện như vậy mà sao ông không nói rõ ở trên web, nếu nói sớm tôi cũng sẽ không tới đây làm cho cả người phải hoảng sợ,."
Lý Lập và Uông Bội cũng bối rối, đừng nói là che giấu cảm xúc, cứ như vậy mà hỏi trực tiếp trước mặt người ta sao?
Khuôn mặt tươi cười của chủ nhà cứng lại một chút, chẳng qua nếu người này có thể ứng phó với cảnh sát thì đương nhiên sẽ không lộ ra sơ hở gì ở đây.
Ông ta vội vàng làm bộ khuôn mặt đau khổ ấp úng xin tha: "Ôi chao đại tiểu thư à, ôi! Ngài cũng đừng nói chuyện này, cô bé nhỏ ham chơi không biết chạy loạn những chỗ nào bị mất tích, lúc đó chỗ này của tôi bị lật ngược lên đấy
"Chỉ vì một chuyện này liên lụy tôi suýt chút nửa là phải đóng cửa, tôi trêu ai ghẹo ai? Được thôi! Người nhà cô bé đó làm lớn chuyện, tôi cũng không giải thích tốt xấu. Cho nên tôi gặp người khác liền nói, cho dù ở đâu thì con gái vẫn phải là chú ý an toàn."
"Đừng tới những chỗ không tốt kia, buổi tối cũng bớt đi lung tung khắp nơi, nếu mình có nguy hiểm gì thì người nhà sẽ đau lòng, liền liên lụy đến người bên cạnh, đúng không?"
một dạng pha trò kêu ca lập luận sắc sảo thành một người vô tội bị người bị nạn liên lụy, nếu không phải là thế giới trò chơi gợi ý rõ ràng đây là NPC ma quỷ thì thật sự sẽ tin tưởng rồi.
Với tố chất này chẳng trách có thể lừa gạt cảnh sát, thật sự đã coi thường người này rồi.
Ai ngờ Chúc Ương cũng không buông tha: "Nhưng nghe nói sau đó không bao lâu thì vợ của ông cũng gặp chuyện ngoài ý muốn, một chuyện còn nói là trùng hợp, luôn gặp điềm xấu như vật, ông lại không nói rõ trên web, cũng không xác thực?"
"Ai lại tự nguyện ở nhà có người chết." Chúc Ương nói không để ý tới khuôn mặt lúng túng của chủ nhà, còn đi tới cầu thang bên kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!