Chương 14: Nhà Trọ Ma Quái (3)

# Chương 14

#nuvuonggaothet

Lý Lập nghe vậy thì nghẹn, logic như thế thật đúng là không có vấn đề gì, nhưng nào có kẻ nào lại vô duyên vô cớ đi đắc tội với Lệ Quỷ khi còn sống chứ?

Hắn nói: "Có phải cô cho rằng cô làm chút gì đó là sẽ thay đổi được kết cục chết của bọn họ à? Nói cho cô biết cô như vậy chẳng qua cũng chỉ là khôn lỏi mà thôi, trò chơi sẽ để lỗ hổng tốt như thế cho cô chui sao? Cô cho rằng thứ cô nghĩ ra được thì người khác không nghĩ ra được chắc?"

"Tôi thậm chí còn từng nghe ngóng được có người chơi trong cùng một nhiệm vụ đưa người đi đến hẳn một nước khác, muốn phòng ngừa người trong cuộc gặp gỡ nhau để giảm bớt tỉ lệ số lượng quỷ. Nhưng dù cho có làm bất cứ điều gì thì khi thời gian đến hẹn tất cả lại quay về đúng nguyên vị trí của nó."

"Trò chơi chính là muốn nhìn thấy chúng ta chém giết đối chọi với quỷ quái, bất kể chúng ra có phá tung cốt truyện ra sao đi nữa, hoặc chúng ta chạy khỏi căn nhà này trốn đến bao xa đi chăng nữa thì đến đêm thứ 7, hết thảy đều trở về."

Ai ngờ Chúc Ương lại như là đoán được trước không hề ngạc nhiên chút nào, cô nhún nhún vai: "Dĩ nhiên tôi biết, cái thứ trò chơi rẻ tiền này sao có thể nhìn người tới đây để biểu diễn nhân tính chân thiện mỹ?"

Nếu là như vậy thì nó sao có thể không hề khách khí giết chết Chu Lên Na đồng thời bức hiếp cô làm người chơi khi chẳng hề liên quan gì đến màn dự thi này đó.

Đại loại Chúc Ương cũng đoán được vì sao trò chơi lại chọn trúng cô dù cô rõ ràng không có tên trong điều kiện dự thi, đơn giản là vì hành vi của cô so sánh với những người khác thì càng khó xác định, điều này có nghĩa vây xem cô thể hiện sẽ thú vị sẽ càng có nhiều kinh hỉ.

Về điểm này Chúc Ương cũng chẳng cần khiêm tốn, bản lĩnh gây sự chỉnh người từ khi còn bé của cô là không cần học cũng biết, có đa dạng cách chơi khiến cho người ta khó lòng phòng bị.

Cho nên có thể bếch cô vào đây, độ ác liệt của trò chơi này cũng không phải dạng vừa.

Chúc Ương nói tiếp: "Nếu đã không thể thay đổi được bất kể điều gì thì cẩn thận để làm gì?"

Đối với quan điểm này của Chúc Ương, Lý Lập bọn họ không tán đồng, ở trong mắt bọn họ những khách trọ trước mặt này mặc dù bây giờ vẫn là người sống, nhưng trong lòng bọn họ đã sớm coi những người này là Lệ Quỷ dự bị.

Bọn họ cảm thấy vẫn nên cẩn thận điệu thấp cố gắng hết sức giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân là tốt nhất, lúc này càng làm ầm ỹ, chưa biết chừng sau này bọn họ biến thành quỷ sẽ tìm đến bọn họ lấy mạng đầu tiên.

Nhưng Chúc Ương sẽ để ý đến tiết tấu làm việc của mấy người bình thường ư? Dưới cái nhìn của cô mấy cái gọi là làm việc ổn thoả và dung toàn của những người này cô càng khịt mũi coi thường.

Không thể không nói, Chúc Ương sinh ra đã có sẵn tính làm lãnh đạo, hình thức tư duy của cô có tính bạo lực cao và biến số mạo hiểm, không bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ trốn ở trong vùng thoải mái dễ chịu.

Cuối cùng mấy người tất nhiên là tan rã trong không vui, nhưng giờ sắc trời đã tối, cái gọi là giải tán thì chính là trở về phòng của mình nghỉ ngơi.

Laptop của Chúc Ương đã hỏng, lúc này cũng có chút đau lòng, nóng tính nổi cơn khi ấy cũng chẳng nghĩ nhiều, thấy thuận tay là cầm, trong phòng rõ ràng có nhiều thứ để phang như vậy mà.

Khay trà gì đó, ghế gì đó, đồ thủ công mỹ nghệ gì đó.

Vẫn may là còn có điện thoại, song cũng không có ảnh hưởng gì lớn, Chúc Ương kiểm tra số tiền trong tài khoản ngân hàng một chút, sau đó quyết định ngày mai phải đi mua quần áo lại một lần nữa, mấy thứ dự bị trong hành lý kia là cái thứ quỷ gì không biết.

Vào ban đêm, giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, Chúc Ương bỗng nghe thấy tiếng bước chân ở bên ngoài hành lang.

Căn biệt thự này đã xây dựng từ nhiều năm trước rồi, sàn gỗ cũ kỹ, đi trên đó phát ra âm thanh cót két cọt kẹt, cho nên nếu là người bình thường thì vào buổi đêm này sẽ thật nhẹ động tác.

Nhưng tiếng bước chân này lại rõ ràng có phần nặng nề dài dăng dẳng, cứ giống như là đang kéo lấy thứ gì đó khiến cho người ta cảm thấy cực kỳ rợn người.

Chúc Ương thì vẫn còn tốt, không biết có phải là do bị nữ quỷ hù doạ nên đả thông hai mạch Nhâm Đốc hay không, giờ Chúc Ương đã chẳng cảm thấy có gì đáng sợ hãi hết.

Nhưng nhìn Uông Bội ở căn giường sát bên cạnh, cô nàng xác thật nhịn không được mà quấn chặt lấy chăn mền, vốn dĩ đã ngủ thiếp đi rồi như giờ lập tức trở nên cảnh giác lên.

Sáng sớm hôm sau tỉnh lại, quả nhiên tinh thần của cô ta không tốt, dưới mắt còn có quầng thâm.

Nhìn thấy dáng vẻ ăn no đủ giác tinh thần sung mãn của Chúc Ương, nghĩ thầm quả nhiên không tim không phổi.

Chúc Ương cầm lấy đồ dụng rửa mặt đi đến bể nước tầng hai đánh răng rửa mặt, ở nơi này bỗng gặp được cô giáo Khâu cũng đang mang theo con trai đi đến rửa mặt.

Cô giáo Khâu thấy Chúc Ương thì vội vàng dịch sang một bên nhường vị trí cho Chúc Ương, thấy cô gái trẻ này cũng chẳng hề phản ứng mình thì nhất thời có chút ngượng.

Chờ Chúc Ương rửa mặt xong, đang định rời khỏi thì bỗng cảm giác được góc áo bị níu kéo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!