Chương 13: Nhà Trọ Ma Quái (2)

Lời người đàn ông vừa ra, không khí trong phòng bỗng trì trệ lại, một giây trước bầu không khí còn bình thản một giây sau đã bay biến không thấy tăm hơi.

Nói cho cùng thì dù là đồng đội muốn cùng nhau vượt qua nhiệm vụ nhưng chẳng qua cũng chỉ là người xa lạ mà thôi, không có bất kỳ cơ sở tình cảm nào để hợp tác, như vậy sẽ có sự tín nhiệm để nói sao?

Chúc Ương biết rõ điểm thưởng của cô cao vượt mức so với giá trị trung bình, cho nên nghe vậy cô cũng có chút hoài nghi nguyên nhân là do mình.

Vì thế lập tức trả đũa ra đòn phủ đầu nói: "Còn chẳng phải là do anh à!"

Chúc Ương nhìn Lý Lập: "Tôi vừa mới kết thúc màn tuyển chọn, lần đầu tiên tiến vào trận phó bản chính thức, là một tân binh cái gì cũng không rõ không hiểu, mà các người nói rằng các người ít nhất cũng đã từng trải qua ba trận rồi."

"Đối với quy tắc và phương pháp ở phương diện này hình như anh biết khá rõ ràng đấy, làm sao anh biết được mức độ khó này cao hơn giá trị trung bình của chúng ta?"

Lý Lập nghẹn họng, trong số người ở đây hắn là người lớn tuổi nhất, xem lần này toàn là mấy người mới trẻ tuổi chưa có kinh nghiệm gì, cho nên ngay từ đầu muốn chiếm lấy quyền chỉ đạo.

Không nghĩ đến giờ xem ra ngược lại là mất nhiều hơn được.

Hắn ho một tiếng: "Mặc dù tôi tham gia chưa lâu nhưng dù sao so với các cô cậu cũng già hơn 10 tuổi, hai lần trước là do vận khí tốt nên gặp được người chơi có kinh nghiệm từng vượt qua mấy ải."

Lại cường điệu nói: "Điều kiện đầu tiên trong hợp tác là phải tín nhiệm lẫn nhau, mục tiêu nhất trí của chúng ta là cùng nhau có lợi, tất nhiên là nên hỗ trợ lẫn nhau thực hiện để cùng nhau có lợi mới đúng."

Chúc Ương nghĩ thầm đại ca tài xế này chắc có lẽ bị khẩu hiệu tập thể tẩy não rồi, đầu óc bản thân mình cũng chẳng linh hoạt ra sao, mấu chốt của vấn đề cũng không nắm được trọng điểm, thế mà còn giơ tay đòi làm dê đầu đàn.

Chỉ là cô cũng lười thèm đi chọc phá người khác ở loại nơi như này, cho nên thuận thế hỏi: "Vậy làm sao anh biết được độ khó đã bị nâng lên?"

Lý Lập cũng thuận theo mà nói sang chuyện khác: "Mức độ khó của ải tân thủ không thể cao hơn màn tuyển chọn thi đấu quá nhiều, ngay từ đầu tuến vào trò chơi đa số người chơi đều là người bình thường. Ngay cả như tôi, đã trải qua mấy ván trò chơi, tiêu hao mất mấy trang bị bảo mệnh, điểm tích luỹ trên người cũng chỉ đủ cho tôi tăng thêm mấy điểm vào các thể năng mà thôi."

Hắn cười khổ nói: "Trước kia thời gian làm việc và nghỉ ngơi của tôi đảo loạn, thể chất không tốt, nhưng đến bây giờ không sai biệt lắm thì có thể được cho là bằng huấn luyện viên thể hình. Nhưng đối với quỷ quái, ở khi nguy hiểm đến tính mạng bỏ chạy thì cũng không đến mức hai bước đã nghẻo."

"Cho nên mọi người xem, ngay bây giờ để 4 người chúng ta ứng phó với số quỷ vượt hẳn nhân số của chúng ta, như thế chẳng phải độ khó đã nâng cao còn gì?"

Nói xong dường như nghĩ ra được đến cái gì, hỏi Chúc Ương: "Cô đạt được bao nhiêu điểm tích luỹ ở trong trận tuyển chọn?"

"Ừ? 2000 điểm!" Chúc Ương không chút suy nghĩ chặt bớt 10 lần.

Ai ngờ riêng số điểm này cũng làm cho Lý Lập và Uông Bội hít hà một hơi: "Trời ạ, vậy đánh giá cấp bậc của cô cũng lên đến cấp B đi?"

Đây mới là phần để Chúc Ương cảm thấy khá hứng thú: "Là sao? Các người biết tiêu chuẩn đánh giá vượt ải à?"

Uông Bội nói: "Một hồi trước đó có một vị tiền bối có nói cho tôi biết, có người chuyên môn tổng kết qua, sân thi đấu này kia bản chất là trò chơi, trong quá trình hoàn thành trò chơi mà có được tính hài kịch, cùng với trình độ đối kháng với quỷ quái cao, như vậy đánh giá cũng sẽ cao."

Cấp độ thấp nhất vượt qua trò chơi là sống sót, đánh giá là Cấp E, điểm tích luỹ nhận được là 500 điểm. Nhẹ nhàng không bị thương hại gì vượt qua thì đánh giá là Cấp D, nhận thưởng 1000 điểm.

Nhưng nếu có thể gây thương tổn được quỷ quái, đánh giá sẽ lại nâng thêm một bậc, là Cấp C, thưởng 1500 điểm. Khiến cho quỷ quái trọng thương thì là Cấp B, thưởng 2000 điểm.

Giết chết được quỷ quái, không nghi ngờ lại nâng thêm một bậc nữa, đạt Cấp A, có 8000 điểm tích luỹ.

"Tuy nhiên ở mọi phương diện mà cô có thể thắng tuyệt đối, lấy ưu thế áp đảo quay ngược giết chết quỷ quái, vậy thì đó là Cấp S trong truyền thuyết, chẳng qua loại tình huống như vậy mà xuất hiện được trong màn tuyển chọn chẳng khác nào lông phượng sừng lân." Lý Lập nói.

"Nhưng mà đột nhiên biết được có quỷ thì cũng đều bị doạ cho sợ chết khiếp, có thể tỉnh táo mà nghĩ cách sống sót cũng đã là chuyện không dễ dàng, nhưng người chơi kia có thể hoàn thành phản sát đạt thành tựu được đến Cấp A, ngay từ ban đầu khởi điểm của bọn họ cũng đã cao hơn nhiều so với đa số người chơi, nếu là giống những người bình thường khác, phần lớn đánh giá cũng chỉ vào Cấp D và Cấp E mà thôi."

Chúc Ương nghe xong thì biểu lộ trên mặt có chút dại ra, chiếu theo cách nói của bọn họ, vậy thì ả nử quỷ kia ở trên tay cô có vẻ cũng thật đủ thảm.

Bị tra tấn tinh thần mấy ngày, giãy giụa trong thống khổ cùng với không cam lòng mà chết đi nói cách khác chỉ cần đạt được đến loại tiêu chuẩn như vậy là có thể đạt được đánh giá ở mức cao nhất?

Mấy người thảo luận quy tắc một phen cũng đến thời gian ăn cơm tối, cho nên quyết định đặt hàng đồ ăn bên ngoài.

Lý Lập không chút khách khí sai chàng trai trẻ tuổi Lục Lân: "Tiểu Lục, cậu đi gọi đồ ăn bên ngoài đi, nhân tiện đi hỏi chủ nhà cho thuê xin số điện thoại của mấy tiện cơm."

Lục Tân thế nhưng không nói gì, sảng khoái làm them, chưa đầy một lát thức ăn đã được mang đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!