#sha:
Thật sự ta định Drop hố này, dưới đây chỉ là mấy bản thảo mới edit, chưa beta tồn đọng từ trước.
Hôm nay nghĩ nghĩ thế nào, thôi ta đăng cả lên vậy.
Hiện bộ này cũng có người khác edit rồi ^^ cũng được mấy chục chương á, mọi người search thử xem sao ;)
Hẹn 1 tương lai ko xa chúng ta cùng đồng hành với các bộ truyện khác nhé (ºωº)♡
10.07.2020
Vốn dĩ Chúc Ương còn đang vui tươi hớn hớn, vừa thu được tin tức xong, mặt xị xuống ngay tức khắc.
Chúc Vị Tân thấy vậy thì giật mình thon thót, còn tưởng rằng mình lại gây chuyện chọc chị nó lên cơn: "Có phải là không mang đủ tiền không? Được được được, em không mua tất cả những thứ này nữa."
Nói xong thì đẩy thẳng hết đống quần áo vừa thử xong trả lại.
Chúc Ương lấy lại tinh thần, xoa xoa đầu nó, thằng nhóc này thể dáng cao nhưng tóc nó lại giống hệt cô, vừa mềm vừa mượt, sờ đầu nó êm y như vuốt lông một con chó.
Tâm tình của Chúc Ương khá hơn đôi chút: "Lấy đi, tất cả đều mua."
Lại nói với Chúc Vị Tân: "Lần trước chú mang hết tiền đều đưa cho chị, giờ còn lại bao nhiêu?"
Chúc Vị Tân rút điện thoại cầm trên tay: "Để em tính xem, qua đây mua vé máy bay, hiện giờ còn lại 2 tệ trong hồng bao".
Chúc Ương suýt thì cười phun: "Chị cũng không bảo chú đưa hết tất cả tiền sinh hoạt cho chị mà."
Lại vội mở tài khoản ngân hàng điện tử ra, đem số tiền lần trước ép được trả lại cho nó.
Ku cậu này là tên nhà giàu, từ nhỏ hai chị em được bọn họ được tiền tiêu vặt, tiền mừng tuổi, hồng bao(bao lì xì giống trong momo) gì đó đều nhiều như nhau, mà bố mẹ cũng không thèm quản lý.
Chúc Ương mắc bệnh cuồng mua sắm, trong phòng và tủ quần áo tràn ngập đủ thứ, nhưng Chúc Vị Tân thì không tiêu pha giống như chị nó.
Cho nên bất tri bất giác nó tích góp được một khoản tiền lớn, nhưng tác dụng lớn nhất của số tiền này hoàn toàn là để cung cấp cho chị nó ăn cướp.
Hai chị em càn quét quần áo xong thì vào một cửa tiệm cơm Tây có danh tiếng khá tốt ở gần đó, ăn xong mới trở về nhà.
Ngày hôm sau Chúc Ương có tiết, còn định đến trường, vốn muốn mang theo thằng em đến trường để khoe khoang với đám bitch kia một phen.
Nhưng nghĩ đến thời gian bắt đầu trò chơi vào buổi chiều kia, cô lập tức gạt phăng cái tâm tư này, để Chúc Vị Tân ở trong nhà tự chơi.
Tin tức Chu Lệ Na ra đi đã truyền khắp trường học, qua kết quả khám nghiệm ở hiện trường, tất cả trách nghiệm thế nhưng đều là do tài xế lái xe.
Tài xế lái xe tải lớn vượt đèn đỏ, hơn nữa bị điều tra còn ra kết quả say rượu lái xe thêm cả điều khiển xe trong tình trạng mệt nhọc, lái xe tham gia giao thông với trạng thái này mà không xảy ra chuyện gì thì mới gọi là kỳ quái.
Chúc Ương cảm thấy sự đáng sợ của cái thứ gọi là trò chơi kia chính là ở chỗ này, nhân quả tuần hoàn của thế gian vậy mà nó có thể thao túng dẫn dắt vô cùng tự nhiên.
Cô dám cá chắc nếu như Chu Lệ Na không chuyển tên trong danh sách đi thì chắc chắn sẽ không bị chết oan uổng như vậy, cái loại như có một bàn tay vô hình tồn tại như này so sánh với ma quỷ thì còn đáng sợ khủng bố hơn nhiều.
Hôm nay Tạ Tiểu Manh không đến, cô ta tận mắt chứng kiến toàn bộ hiện trường, giờ đã bị doạ cho chết khiếp.
Giữa trưa, chị em mọi người nói đến chuyện này không khỏi thổn thức một trận, những nữ sinh ngồi ở đây dù rằng đa số đều giả tạo đại biểu bitch tạo nghiệp, cảm tình giữa mọi người cũng chỉ là plastic.
Nhưng một sinh mạng vốn đang mạnh khoẻ, ngày hôm trước còn cùng nhau thức trắng đêm quẩy loạn, ngày hôm sau lại đã không còn, điều này thật khiến cho mọi người mất mát.
Giữa những người ngồi ở đây nói thật sợ cũng chỉ có mình Chúc Ương là hoàn toàn không hề có lòng đồng tình cho sự ra đi của Chu Lệ Na, muốn đồng tình cho cô nàng vậy thì trước hết tự ngẫm lại chính mình còn đang chuẩn bị đến giờ bị cái thứ trò chơi rẻ tiền kia hành chết đi.
Tuy nhiên tâm ý của những người khác cũng chỉ là hữu hạn, cảm khái xong Chu Lệ Na thì lập tức chuyển chủ đề sang cậu em soái ca trong truyền thuyết của Chúc Ương, mãnh liệt khuyến khích cô nên mang em trai cùng đến chơi nhiều vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!