#nuvuonggaothet
Edit: Thích Đào Hố
Beta: Sa Nhi
Chúc Ương mới không thèm nói nhiều, tiện tay quơ gối tựa trên sofa quăng tới ——
"Ai bảo mày đến hả? Đã nói là phải ở nhà đợi chị đừng có chạy lung tung rồi cơ mà?"
Chu Vị Tân không những không lui mà còn tiến lên, bĩu môi nói: "Nếu em không đến thì còn không biết chị gây ra chuyện lớn thế này đâu, mà càm ràm nhiều như vậy làm gì? Trước tiên là phải dọn dẹp sạch sẽ hiện trường đã."
Rồi lại chỉ vào Tạ Dịch đang đứng bên cạnh: "Thằng cha này là ai vậy? Đồng bọn hay phải thủ tiêu luôn không?"
Tạ Dịch thấy thằng cu này quả không hổ cùng một gen di truyền với chị nó có khác, chẳng qua nơi này cũng chẳng còn chuyện gì liên quan đến hắn nữa, cho nên bèn nhanh nhảu nói từ biệt rồi đi thẳng.
Chúc Vị Tân vốn còn định hỏi chị nó xem có phải cản hắn lại đe doạ gì không, kết quả vừa quay đầu đã không thấy cả cái thi thể một đầu toàn tóc kia đâu nữa.
Hắn không nhịn được dụi dụi mắt đến mấy lần, chỉ vào TV hỏi: "Xác chết ở chỗ này đâu rồi?"
Chúc Ương hất phăng tay hắn ra: "Xác cái gì mà xác? Ngồi máy bay nhiều quá bị lú mề à. Mày cũng nhọ nhỉ, party của chị vừa mới kết thúc thì lại đến, đã ăn gì chưa?"
"Không, không đúng, ban nãy rõ ràng trên TV còn có——"
Hắn nói được một nửa lại trông thấy chị nó đang hoài nghi nhìn chằm chằm vào mình, một bộ dáng " chú mày cắn thuốc gì phê vừa thôi " khinh bỉ, Chúc Vị Tân vội ngậm chặt miệng, không thể tin mấy chuyện quỷ quái mà tiến lên sờ sờ TV.
Nhưng ngoài chiếc màn hình TV bóng loáng ra thì chẳng sờ được gì khác, cái xác chết mà hắn thấy ban nãy kia tựa như chỉ là một ảo giác.
Rồi hắn lại bỗng nhớ đến ban nãy có nhiều người đi ra ngoài như thế, nếu thật có xác chết ở đây thì sao còn mấy con hàng đó có thể bình tĩnh như thế được, thế là trong lòng cũng bắt đầu bị dao động.
Hắn chạy đến ôm nhào lấy chị mình: "Chị, không phải chị bị dính phải mấy thứ gì không sạch sẽ đấy chứ? Em đã bảo mà, con gái ở một mình lâu sẽ sinh ra âm khí nặng nề, dương khí của em rất nhiều, ở chung với chị một khoảng thời gian chắc chắn sẽ giúp chị cân bằng nha."
Chúc Ương túm lấy cánh tay hắn, ẩn dưới lớp áo là khối cơ bắp ngày càng rắn chắc, dựa theo cái tính bám dính người như đỉa của thằng nhãi này, chắc nhất thời cô không thể đạp nó ra được rồi.
Chúc Ương đành phải coi như sau lưng đeo thêm phụ kiện, tự mình đi sang phòng bếp, mở tủ lạnh lấy đồ ăn đưa cho nó.
Quê của bọn họ cách chốn thành thị này rất xa, đi máy bay ít cũng phải mấy mấy giờ mới đến, lại thêm tính thêm cả thời gian đi đến sân bay rồi chuẩn bị làm thủ tục.
Thằng ngố này sáng sớm đã đến đây, khỏi phải nói cũng biết nó đã phải chạy từ suốt đêm qua rồi.
Chúc Ương dù có chê bai nó đến chỉ tổ vướng chân vướng tay, nhưng thật ra trong lòng cũng rất xót thằng bé, trong lúc tráng trứng có hỏi: "Chưa ăn gì từ tối hôm qua đến giờ sao?"
"Em ăn rồi, ăn bữa trên máy bay đó."
"Thứ kia mà để cho người ăn chắc?" Chúc Ương bĩu môi, sau đó lại cho thêm mấy cây lạp xưởng vào chảo.
Chúc Vị Tân thấy thế thì sướng như điên: "Thêm chút nữa thêm chút nữa, em thích ăn thịt, trong tủ lạnh có há cảo phải không? Em vừa nhìn thấy xong, cũng hấp cho em mấy cái nha."
Người bình thường sau khi trải qua một quãng đường dài thì đều mệt mỏi không muốn ăn chỉ muốn nghỉ ngơi, riêng Chúc Vị Tân thì khác, cứ hưng phấn không thôi, khẩu vị cũng tăng lên nhiều.
Chúc Ương cũng rất hiểu thế, dứt khoát mang hết đống đồ dự trữ trong tủ lạnh ra nấu sạch, có khá nhiều thứ, lại xay cho nó một ly sữa đậu nành, gọt thêm cả hoa quả, một bàn ngập tràn thức ăn phong phú lập tức bày ra.
Chúc Vị Tân ăn xong điểm tâm thì bị chị nó giục tắm rửa rồi đi nghỉ ngơi đi, ở chỗ này hắn cũng có phòng riêng cho mình, nhưng vì hắn đến gấp gáp nên chưa kịp dọn dẹp, thế là hắn mặt dày mặt dạn chui sang ổ chăn của chị mình.
Đống bừa bộn sau màn tiệc tùng tất nhiên sẽ có người đến quét dọn, Chúc Ương bê ly nước ép trái cây của mình đi ra ngoài ban công tầng hai.
Cô ngả người nằm trên chiếc ghế mây, tựa đầu vào gối niệm đón nhận từng tia nắng ấm áp buổi sáng sớm.
Bị ả nữ quỷ quấn suốt mấy ngày, tuy nói toàn bộ quá trình thì cô vẫn như người luôn chiếm thế thượng phong, nhưng thật ra vẫn phải gồng mình chạy theo tiết tấu căng thẳng này, hoàn toàn chẳng dễ chịu chút nào, thẳng đến lúc này cô mới có một loại cảm giác được thở phào nhẹ nhõm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!