Chương 10: Nữ Vương Thác Loạn (10 - Hoàn)

#nuvuonggaothet

Edit: Thích Đào Hố 

Beta: Sa Nhi 

Hừng sáng, tiếng hét hoảng loạn cực điểm vang vọng cả toà biệt thự.

Đám người dắt theo chó chạy thể dục buổi sáng, khi chạy ngang qua nơi này cũng bị tiếng thét dọa cho đứng hình, vốn đang định tìm hiểu xem là chuyện gì, nhưng vừa quay người thấy là cái căn biệt thự này thì đã bỏ đi ngay tức khắc, đang làm cái gì thì tiếp tục làm cái đó thôi.

Chủ nhân căn biệt thự này là một cô gái mới chừng 20 tuổi, thích tiệc tùng, thường xuyên quẩy loạn giữa đêm khuya làm ảnh hưởng bà con hàng xóm, một đám trẻ ranh cứ phê pha lên là thì gì mà chẳng xoã được.

Các hộ xung quanh đã sớm tập mãi thành thói quen nên chẳng còn thấy có gì đáng kinh ngạc nữa, tối hôm qua chắc là lại xoã thâu đêm suốt sáng, giờ tỉnh lại chắc mới nhận ra ai đã nôn vào người ai đi?

Bầu không khí bên ngoài vẫn bình thản tươi đẹp như cũ, nhưng trong biệt thự lúc này lại không hề giống với suy nghĩ tươi đẹp của người ngoài.

Người tỉnh lại sớm nhất là một cô gái, cô nàng định bước qua đám thi thể người la liệt trên đất định đi toilet, kết quả vừa đứng dậy đã nhìn thấy một ả nữ quỷ còn treo lủng lẳng, nửa người còn xuyên qua giữa màn hình TV.

Thoạt nhìn thì có vẻ nữ quỷ trước đó vẫn còn giãy giụa, tư thế chết của nó quá thảm khốc, còn ướt sũng chảy tong tỏng dịch nước xuống sàn nhà, một bãi nước còn bốc ra một mùi thối thum thủm.

Cánh tay úng nước trương phềnh do bị ngâm trong thời gian dài, móng tay đen kìn kịt nửa mục nát, không cần nhìn cũng biết gương mặt lấp sau bộ tóc của đối phương sẽ khủng bố đến chừng nào.

Trong nháy mặt, hết thảy hồi ức mọi chuyện xảy ra tối qua ùa tới ập vào đầu, nữ sinh kia cũng phát ra tiếng thét đến tê tâm liệt phế.

Tiếng thét này thật quá chói tai, mọi người chung quanh cũng lần lượt theo đó pahri tỉnh lại, khó chịu nhìn về phía âm thanh phát ra, nhưng chỉ thấy nữ sinh kia run run giơ ngón tay chỉ vào TV.

Toàn bộ căn phòng đột nhiên im thin thít, tĩnh lặng như chết, sau đó là hỗn loạn đến muốn banh cả nóc nhà.

Cũng may vẫn còn có mấy người tương đối lý trí, trước khi gây ra động tĩnh quá lớn khiến cho bên ngoài chú ý thì vươn tay bịt ngay miệng của người bên cạnh lại, ra hiệu cho mọi người im lặng.

"Câm miệng! Các người muốn cảnh sát đến đây à?"

Đa số đều vừa run vừa sợ, hoàn toàn không hiểu rõ được tình huống hiện tại là ra sao nữa.

Có người vội nói: "Mau, mau gọi Chúc Ương tỉnh dậy, con mẹ nó rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì thế này?"

Thế là ba bốn người túm tụm bên Chúc Ương lay cô tỉnh lại, ai ngờ mẹ trẻ này sau khi tỉnh lại còn lơ ngơ hơn cả bọn họ.

Cô mở đôi mắt mơ màng ra nhìn xung quanh, chờ đến khi nhìn đến góc màn hình TV thì giật mình thanh tỉnh hẳn.

Chúc Ương vặn người đứng dậy, chỉ vào màn hình TV bên kia mắng cả lũ bọn họ: "Đậu moá, tên nào hôm qua uống phê pha rồi đi đào mồ mả nhà người ta lên thế này? Đào mồ cũng thôi đi, giờ còn mang thi thể cắm cả vào trong TV, có còn để cho người ta sống tiếp trong nhà nữa không hả?"

"Vãi cả chưởng, như này thì làm sao trả lại cho người ta nữa?" Cô lại lia mắt quét một vòng mấy tên nam sinh, ánh mắt ghét bỏ nói: "Mấy người không có làm gì thi thể đấy chứ?"

Chúng nam sinh cũng bị lời cô nói cho sợ hết hồn.

Cả lũ nhốn nháo la lên: "Đào mồ ai? Cậu phê rượu còn chưa tỉnh đấy à, cậu quên là tối hôm qua cậu sai bọn tôi lôi người ta từ trong TV ra chơi đùa, rồi lại sai bọn tôi nhét người ta sống sờ sờ trở lại trong TV đấy thôi —— Không đúng, bây giờ là đã chết thẳng cẳng rồi."

"Cho nên đây là quỷ phải không? Rốt cục là quỷ hay  là người? Nhìn thì rõ ràng là một cỗ thi thể mà."

Chúc Ương vội vàng phun ra ba làn đạn chối đây đẩy: "Không phải tôi, tôi không có làm, đừng có bịa đặt, đến con gián tôi còn không dám bắt mà các cậu bảo tôi dám đi bắt quỷ? Huống hồ, cứ cho là tôi có lá gan ấy thì cũng không có sức lực để làm đâu."

Đám người thấy Chúc Ương chối bay chối biến thì gấp gáp lên án: "Chuyện này hôm qua còn quay cả video đấy, chính cậu bày ra chuyện này, chẳng lẽ giờ còn đẩy cho người khác?"

Thế là lại có người ba chân bốn cẳng lục đống video hôm qua ra, mọi người bèn xông tới cùng nhìn.

Một đám loạn lên như cào cào, chỉ sợ hãi lo lắng bản thân tối qua ăn gan hùm mật gấu rồi làm xằng bậy, nếu có thể quay ngược thời gian trở về mấy tiếng trước, bọn họ nhất định không chút do dự mà tát cho mình một phát cho thanh tỉnh, phê cmn rơi cả não như thế à. Mẹ nó chứ, đến quỷ đáng sợ như thế mà còn chơi chết được.

Có nữ sinh xem xong thì không chịu nổi nữa, xoay người nôn khan nói: "Tôi thế mà còn lôi kéo nó cùng selfie, còn cùng với nó giơ tay tạo dáng bắn tim?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!