Chương 9: (Vô Đề)

Ông chủ liếc nhìn chị ấy: "Bảy hào một cân, không có phiếu thu thêm một hào."

Tức là có phiếu thịt thì bảy hào một cân, không có phiếu thịt thì tám hào một cân.

Lưu Lộ dùng khuỷu tay thúc thúc Khương Tuyết Di: "Thế nào, được không? Tôi thấy sườn nhà ông ấy cũng ngon lắm, có muốn cắt một cân không?"

"Được ạ." Khương Tuyết Di cũng nhắm trúng những dải sườn có màu hồng trắng xen kẽ kia rồi, trông rất tươi ngon, "Lấy hai cân thịt lợn, một cân sườn ạ."

Ông chủ: "Sườn đắt hơn một chút, tám hào một cân, cũng là không có phiếu mỗi cân thêm một hào."

Khương Tuyết Di nghiến răng, vẫn mua thịt lợn tám hào một cân và sườn chín hào một cân, tổng cộng là hai đồng rưỡi.

Hạ Thừa Trạch một tháng mới được lĩnh năm cân phiếu thịt, đủ thấy phiếu thịt thời này quý giá đến mức nào.

Dù có tốn thêm một hào thì số phiếu thịt này cũng phải để dành, sau này còn mua thịt.

Theo mức lương của Hạ Thừa Trạch, nhà họ không thiếu tiền nhất, mà thiếu nhất chính là các loại phiếu chứng.

Nói một câu có chút tư tưởng không đúng đắn ở thời đại này là, đúng thật là có tiền không có chỗ tiêu mà~

Lưu Lộ thấy Khương Tuyết Di mua nhiều, cũng động lòng, mua nửa cân sườn.

Chị ấy không tiêu xài hoang phí như Khương Tuyết Di, nửa cân sườn này cùng lắm chỉ có bốn năm miếng, nấu ra chỉ được một bát, người lớn trẻ con chia nhau, mỗi người một miếng thịt, coi như ăn cho biết mùi thịt thôi.

Tiếp theo là đi mua đồ ăn.

Đi dạo nãy giờ, bụng cũng đói rồi.

Khương Tuyết Di đây là lần đầu tiên dạo các sạp đồ ăn ở chợ phiên, cô nhìn bên trái, lại nhìn bên phải, cảm thấy hai con mắt không đủ dùng.

Xử hấp mở ra, hơi trắng quyện với mùi thơm ngọt của gạo nếp phả vào mặt, những chiếc quẩy vàng ruộm đang kêu xèo xèo trong chảo dầu, kẹo mạch nha kéo ra những sợi tơ vàng trên chảo sắt, những xiên kẹo hồ lô đỏ rực trông như một chuỗi đèn l.ồ. ng nhỏ, canh chua cay bốc khói nghi ngút, những chiếc bánh đậu xanh như những chiếc đĩa ngọc, thật khiến người ta không xuể mắt.

Triệu Tiểu Nhụy nhìn mà nước miếng chảy ròng ròng, kéo kéo Lưu Lộ: "Mẹ ơi, con muốn ăn cái này! Cả cái kia nữa, con cũng muốn ăn!"

Lưu Lộ mua cho cô bé bánh đậu xanh và kẹo hồ lô, sau đó cùng Khương Tuyết Di tìm một sạp có bàn ghế để ngồi.

Khương Tuyết Di gọi: "Bác ơi, cho hai bát canh chua cay nóng hổi ạ."

Bác nông dân sảng khoái đáp "Ơi" một tiếng, rất nhanh, hai bát canh chua cay bốc khói nghi ngút đã được bưng lên bàn.

Dùng thìa sứ trắng đảo một cái, sợi miến cứ thế trồi lên.

Nếm thử một ngụm canh trước, một ngụm xuống bụng, ấm đến tận bao t.ử.

Váng đậu khẽ c.ắ. n một cái đã tan ra giữa hai hàm răng, mùi thơm của các sản phẩm từ đậu hòa quyện hoàn hảo với nước canh, màu xanh của rau mùi và những đoạn hẹ cắt nhỏ vô cùng giải ngấy, lại ăn kèm với tỏi ngâm đường, hương vị đó đúng là tuyệt cú mèo.

Cái cơ hội được ăn thịt miếng to thế này không có nhiều, nhất thời chỉ nghe thấy tiếng "húp sùm sụp" ăn thịt uống canh.

Dùng xong một bữa thỏa mãn, trời cũng không còn sớm nữa, chuẩn bị lên đường về nhà.

Lúc về cũng ngồi xe bò.

Dọc đường đi qua hợp tác xã cung tiêu, Khương Tuyết Di lại xuống xe mua không ít đồ, xà phòng, chậu rửa mặt, bàn chải đ.á.n. h răng, ca tráng men...

Túi lớn túi nhỏ, khiến Lưu Lộ tặc lưỡi: "Mua nhiều đồ về thế này, đoàn trưởng Hạ chẳng lèm bèm cô c.h.ế. t sao."

Hôm nay đi họp chợ, chị ấy dắt Triệu Tiểu Nhụy đi đã tiêu không ít tiền mua bao nhiêu thứ, mà đa số lại là những món đồ ăn vào bụng là mất dạng, về nhà lão Triệu chắc chắn sẽ cằn nhằn hai mẹ con họ cho xem.

Nghĩ đến đây, Lưu Lộ liền lo lắng không thôi, kéo theo đó cũng lo lắng thay cho Khương Tuyết Di.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!