Chương 48: (Vô Đề)

Hạ Thừa Trạch lặng lẽ quay đầu đi, hốc mắt đỏ hoe.

Nam nhi không dễ rơi lệ, chỉ là chưa đến lúc đau lòng mà thôi.

Viện trưởng Hoàng dẫn người đi tới, Hạ Thừa Trạch vội vàng đón lấy, sốt sắng hỏi: "Tìm thấy chưa?"

Viện trưởng Hoàng vẻ mặt khó xử, lắc đầu.

Hạ Thừa Trạch hít sâu một hơi: "Tiếp tục tìm, nhất định vẫn còn hy vọng."

"Anh yên tâm, chúng tôi đã thông báo cho cảnh sát rồi." Một bác sĩ nói: "Dù có đi đến chân trời góc bể, chúng tôi nhất định sẽ giúp anh chị tìm lại đứa bé."

Anh ta nghiến răng nghiến lợi, rõ ràng cũng vô cùng căm ghét hạng 'buôn người' như vậy.

Đột nhiên, từ sảnh lớn vang lên một tiếng khóc quen thuộc.

Toàn thân Khương Tuyết Di chấn động, như bị điện giật mà ngẩng đầu lên.

Cô nắm c.h.ặ. t cánh tay Hạ Thừa Trạch, ngơ ngác nói: "Em nghe thấy tiếng khóc của Bao T. ử rồi, anh có nghe thấy không?"

Hạ Thừa Trạch cau mày, lắc đầu: "Anh không nghe thấy, có khi nào em nghe nhầm không? Tiếng khóc của trẻ con đều sàn sàn như nhau cả."

Khương Tuyết Di không biết lấy đâu ra một luồng sức mạnh, đẩy tay Hạ Thừa Trạch ra, đứng phắt dậy: "Em tuyệt đối không nghe nhầm, chính là tiếng khóc của Bao Tử."

Hơn nửa tháng nay, cô và Bao T. ử hầu như ở bên nhau hai mươi tư trên hai mươi tư giờ.

Tiếng khóc của Bao T. ử sao cô có thể không nhận ra chứ.

Khương Tuyết Di lảo đảo chạy theo tiếng khóc của trẻ sơ sinh, sảnh lớn người qua kẻ lại tấp nập, ánh mắt cô ráo rát tìm kiếm trong đám đông.

Cuối cùng, ở một góc trên chiếc ghế dài, cô nhìn thấy một người đàn bà mặc áo hoa, quần đen, quấn khăn che kín mít mặt mũi.

Trong lòng bà ta đang bế một bọc tã làm bằng vải thô màu xanh, tiếng khóc chính là phát ra từ bên trong đó.

Người đàn bà áo hoa đang luống cuống tay chân dỗ dành đứa trẻ trong bọc tã.

Càng tiến lại gần, Khương Tuyết Di càng chắc chắn.

Đứa trẻ trong bọc tã tuyệt đối chính là Bao T. ử của cô!

"Trả con lại cho tôi!" Giọng cô đầy kích động, phẫn nộ và tủi thân, nước mắt rơi lã chã như chuỗi hạt đứt dây.

Cô lao tới như bay, giật lấy bọc tã vải xanh từ tay người đàn bà áo hoa.

Cúi đầu nhìn, đôi mắt to này, sống mũi cao này, còn có nốt ruồi nhỏ trên d** tai phải này, không phải Bao T. ử nhà cô thì còn là ai nữa?!

Bao T. ử khóc đến lặng cả người, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên.

Khương Tuyết Di vội vàng ôm lấy con, nhẹ nhàng đưa nôi, liên tục dỗ dành: "Bao T. ử ngoan, Bao T. ử không khóc, mẹ đến rồi đây."

Bao T. ử nhỏ dường như cảm nhận được sự hiện diện của Khương Tuyết Di, bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ. t quơ quơ, quả nhiên không khóc nữa mà chìm vào giấc ngủ sâu.

Khương Tuyết Di ôm c.h.ặ. t bọc tã, giống như đang ôm một báu vật vừa tìm lại được.

Cô lạnh lùng nhìn người đàn bà mặc áo hoa trước mặt, lửa giận trong mắt nếu có thể g.i.ế. c người thì người đàn bà này đã c.h.ế. t hàng trăm lần rồi.

Cô nghiến c.h.ặ. t răng hàm, từng chữ như rít qua kẽ răng: "Tại sao bà lại tráo đổi con trai tôi?"

Lý Xuân Hà bị ánh mắt của Khương Tuyết Di nhìn đến mức tim đập loạn xạ, không kìm được lùi lại một bước, nhưng không đứng vững, ngã ngồi bệt xuống đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!