Chương 15: (Vô Đề)

Khương Tuyết Di: "Tại sao lại thích con gái nhiều hơn một chút ạ?"

"Nhà anh là gia đình quân nhân, từ đời ông nội anh trở đi, mỗi đời đều đi lính cả." Hạ Thừa Trạch nói: "Nếu sinh con trai thì từ nhỏ đã phải thực hiện quản lý kiểu quân sự, sinh hoạt hằng ngày cũng chẳng khác gì trong quân đội là mấy, thậm chí còn nghiêm khắc hơn cả quân đội nữa, năm giờ sáng là đã phải dậy rồi."

"Nếu sinh con gái thì sau này cùng lắm là giống như em gái anh thôi, gửi con bé vào đoàn văn công làm văn nghệ binh, tuy nói đều là đi lính nhưng trọng tâm khác nhau, dù sao cũng vẫn là thoải mái hơn chút."

Khương Tuyết Di không ngờ Hạ Thừa Trạch muốn sinh con gái lại là vì lý do này.

Nhìn cái dáng vẻ 'đứng có dáng đứng, ngồi có dáng ngồi' kia của anh, ngay cả lúc ngủ cũng quy củ đến thế, là đủ biết cụ thân sinh nhà Hạ đã nghiêm khắc với anh đến mức nào rồi.

Khương Tuyết Di phì cười: "Vậy sau này anh nhập ngũ rồi, chẳng phải là thích nghi rất nhanh sao."

"Đâu chỉ là thích nghi nhanh." Hạ Thừa Trạch nói: "Anh thậm chí còn cảm thấy ở quân đội còn thoải mái hơn ở nhà nữa đấy."

Hai người cứ thế chuyện trò rôm rả, chẳng biết từ lúc nào đã chìm vào giấc ngủ.

Có lẽ vì sắp được đi mua quạt điện nên Khương Tuyết Di sáng hôm sau thức dậy cảm thấy ánh ban mai rạng rỡ hẳn lên.

Cô đẩy đẩy Hạ Thừa Trạch: "Tỉnh dậy đi nào, đến giờ dậy rồi."

Hạ Thừa Trạch dùng tay che đi ánh nắng lọt qua rèm cửa, giọng điệu uể oải: "Ôi chao, hôm nay mặt trời mọc đằng Tây rồi cơ à."

Ám chỉ Khương Tuyết Di vậy mà lại dậy sớm hơn cả anh.

Khương Tuyết Di tức giận đ.ấ. m anh một cái: "Nói gì thế, đó là vì em biết hôm nay phải lên thành phố nên mới dậy sớm như vậy đấy chứ."

Hạ Thừa Trạch "chậc" một tiếng: "Hiếm thấy nha."

Khương Tuyết Di vừa vệ sinh cá nhân vừa đắc ý nói: "Đây gọi là em biết phân biệt chuyện nào nặng chuyện nào nhẹ, ngày thường chẳng có việc gì thì ngủ muộn thế nào cũng được, hôm nay có việc lớn cần làm nên chắc chắn phải dậy sớm rồi."

"Thế này mà ngày nào cũng đi mua quạt điện thì chẳng phải ngày nào em cũng dậy sớm sao." Hạ Thừa Trạch đưa cho cô một chiếc khăn mặt.

Khương Tuyết Di nhận lấy khăn lau lau mặt, duyên dáng liếc nhìn anh một cái: "Em cũng muốn thế lắm chứ, chỉ tiếc là lương của ai đó không đủ sức gánh vác thôi ạ."

Hạ Thừa Trạch nén cười, chào theo kiểu quân đội: "Tuân lệnh, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ tổ chức giao phó, cố gắng nỗ lực tiến bộ để lãnh đạo được sống những ngày tháng ngày nào cũng đi mua quạt điện."

"Đi đi đi." Khương Tuyết Di nói: "Ngày nào cũng mua quạt điện thì nhà mình có để hết được không hả, bớt ba hoa đi, mau thu dọn đồ đạc đi thôi, đến lúc phải xuất phát rồi."

Cô không tự chủ được mà nhếch khóe miệng lên, kể từ sau khi đi ăn cơm ở nhà họ Tề về, mối quan hệ giữa hai người cũng trở nên thân thiết hơn hẳn.

Những kiểu đùa giỡn như thế này trước đây là sẽ không bao giờ có.

Vì phải lên thành phố nên không nấu bữa sáng ở nhà mà ra căng tin đại viện ăn đơn giản bánh bao quẩy cho xong chuyện.

Nơi Hạ Thừa Trạch đóng quân là ở trấn Kỳ Đông, lên đến thành phố phải ngồi hơn hai tiếng đồng hồ xe khách.

Toàn là đi những con đường núi quanh co uốn khúc.

Cũng may Hạ Thừa Trạch có tầm nhìn xa trông rộng, nhờ đơn vị làm đơn xin mượn xe.

Khương Tuyết Di ngồi trên chiếc xe Jeep quân dụng màu xanh lá cây, bùi ngùi xoa xoa bụng: "Cũng may là anh có tầm nhìn xa trông rộng, nếu không với cái thân cốt này của em e là chưa lên đến thành phố đã rã rời trước rồi."

Hạ Thừa Trạch: "Phủi phui cái mồm."

"Em nói thật mà." Khương Tuyết Di nói: "Nếu ngồi xe khách e là đi được nửa đường em đã nôn thốc nôn tháo rồi, cũng may có anh ở đây, đứa nhỏ này cũng coi như được hưởng phúc vì có một ông bố tốt."

Mới thấy việc có một người đàn ông có năng lực quan trọng đến nhường nào.

Hạ Thừa Trạch cố gắng kìm nén khóe miệng đang nhếch lên: "Nói gì vậy chứ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!