Cô Khâu cũng nói: "Đúng vậy, là Hâm Hâm ra tay đ.á.n. h người trước, các bạn nhỏ đều nhìn thấy, Tùng Tùng chẳng qua là đ.á.n. h trả thôi."
Ánh mắt Hâm Hâm né tránh, trốn sau lưng người phụ nữ váy xanh, chỉ ló ra nửa cái đầu.
Tiểu Bảo T. ử như một ông cụ non lắc đầu thở dài: "Hâm Hâm, nếu cậu cứ như vậy, sau này các bạn lớp mầm đều sẽ không muốn đổi đồ chơi với cậu nữa đâu."
Hâm Hâm nghe vậy thì cuống quýt, vội vàng kéo vạt váy của mẹ mình: "Mẹ, mẹ, con không bắt Tùng Tùng đền nữa đâu, không cần bạn ấy đền nữa!"
Người phụ nữ váy xanh vô cùng ngượng ngùng.
Cô Khâu ra mặt làm người hòa giải: "Thế này đi, cả hai bên đều có chỗ không đúng, các em bắt tay nhau, sau này vẫn là bạn tốt, được không?" Cô nhìn về phía người phụ nữ váy xanh, "Còn về cây b. út máy này..."
Người phụ nữ váy xanh trề môi: "Thôi, đền mười đồng, gọi là có ý chút là được."
Thực ra nhà họ không thiếu tiền, chỉ là thấy con trai mình bị bắt nạt ở nhà trẻ nên mới muốn đòi lại công bằng thôi.
Người phụ nữ tóc ngắn thở phào nhẹ nhõm, mười đồng thì nhà cô vẫn lo được.
Cô cảm kích nhìn Tiểu Bảo T. ử và Khương Tuyết Di.
Cuối cùng chuyện kết thúc bằng việc người phụ nữ tóc ngắn đền cho người phụ nữ váy xanh mười đồng, ba đứa trẻ bắt tay hòa giải.
Hạ Thừa Trạch và Khương Tuyết Di đưa Tiểu Bảo T. ử về nhà.
Khương Tuyết Di bẹo mũi Tiểu Bảo Tử: "Con làm mẹ sợ c.h.ế. t khiếp, cô Khâu gọi điện thẳng đến Hội phụ nữ nói con đ.á.n. h nhau, lúc đó mẹ còn đang nghĩ là con đập người ta hay người ta đập con, không ngờ lại là một hiểu lầm."
Tiểu Bảo T. ử hắc hắc cười, lộ ra hàm răng sữa trắng muốt.
Hạ Thừa Trạch đạp xe phía trước cười nói: "Con trai nhà chúng ta đầy tính chính nghĩa."
Nói cho cùng cũng chỉ là những xích mích nhỏ giữa bọn trẻ ở nhà trẻ, nếu không phải cây b. út có giá trị quá lớn, các cô giáo sợ không gánh nổi trách nhiệm thì đã chẳng đến mức phải gọi phụ huynh.
Tiểu Bảo T. ử cười bẽn lẽn, ngước mặt hỏi: "Vừa rồi con nói đúng không ạ? Con cũng sợ mình nói sai, nhưng con cảm thấy đúng là như thế."
Khương Tuyết Di cười nói: "Tất nhiên là đúng, nói không sai tí nào, đồ chơi của con nếu con thấy thực sự quý giá thì đừng mang ra ngoài, càng đừng cho người khác mượn, một khi đã mang ra thì phải hào phóng một chút."
Giống như Hâm Hâm, lén mang b. út máy ra, kết quả vì mâu thuẫn nhỏ mà làm hỏng rồi bắt người ta chịu trách nhiệm, xét cho cùng là không có lý.
Khương Tuyết Di vui vẻ, nhéo cái má mềm mại của Tiểu Bảo Tử: "Mẹ còn chẳng biết từ khi nào con đã thành quan tòa nhỏ ở nhà trẻ rồi đấy."
Tiểu Bảo T. ử hỏi: "Quan tòa là gì ạ?"
Khương Tuyết Di nghĩ một chút rồi nói: "Là người chủ trì công đạo đấy."
Tiểu Bảo T. ử giơ tay nhỏ lên nói: "Vậy sau này con muốn làm quan tòa, chủ trì công đạo!"
Khương Tuyết Di và Hạ Thừa Trạch nghe xong chỉ cười, không để tâm quá nhiều.
Suy nghĩ của trẻ con thay đổi theo ngày, hôm nay bảo muốn làm nhà khoa học, mai bảo muốn lái máy bay, ngày kia lại muốn làm giáo viên, nếu cứ coi là thật hết thì vui phải biết.
Lúc này cả hai đều không ngờ rằng, sau này lời nói ấy lại trở thành sự thật.
Lúc này, Khương Tuyết Di ôm Tiểu Bảo T. ử ngồi ở ghế sau xe đạp, nhưng lại đang nghĩ về nội dung trong cuốn tiểu thuyết gốc.
Theo cốt truyện gốc, lúc này Tiểu Bảo T. ử cũng hơn ba tuổi một chút, không, không nên gọi cậu bé là Tiểu Bảo Tử, mà nên gọi là Hạ Nhất, đó là cái tên nguyên chủ đặt cho cậu.
Khi đó nguyên chủ vẫn đang làm thuê rửa bát ở tiệm cơm, Hạ Nhất theo cô ta, vốn chẳng có nhà trẻ nào để đi, càng không nói đến chuyện làm 'quan tòa nhỏ', chỉ có thể cùng nguyên chủ bưng trà rót nước, chạy vặt trong những ngày đông giá rét.
Vì suy dinh dưỡng nên người Hạ Nhất gầy đến mức thấy cả xương, không có lấy một tí thịt nào, thần sắc lúc nào cũng rụt rè, sợ hãi...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!