Đoàn trưởng Khổng bấy giờ mới khựng lại một chút, giảm tốc độ uống rượu xuống.
Hạ Thừa Trạch thở phào nhẹ nhõm, trêu chọc: "Sao thế, không có tiền mua rượu à?"
Anh thấy cái t. ửu lượng này của Đoàn trưởng Khổng cũng đâu giống hạng người uống một chai rượu đã say lướt khướt không đi nổi đến cửa hàng hợp tác xã đâu chứ.
Đoàn trưởng Khổng nhìn anh, cười khổ nói: "Tiền lương hàng tháng tôi đều nộp hết cho vợ rồi, chỗ tiền mua quà đến xin lỗi Khương tẩu này là tiền tôi tích cóp quỹ đen đấy." Anh nói tiếp, "Anh còn bảo tôi đi cửa hàng hợp tác xã mua rượu nữa thì tôi lấy đâu ra tiền."
Hạ Thừa Trạch cười hì hì nói: "Có sao đâu, em có tiền mà, lát nữa uống hết em sẽ đi mua."
Đoàn trưởng Khổng lại liếc anh một cái: "Sao thế, tiền lương của anh không phải nộp cho vợ à?"
Hạ Thừa Trạch dõng dạc đáp: "Tất nhiên là phải nộp rồi, nhưng vợ em sẽ phát tiền tiêu vặt cho em, em chẳng cần phải lén lút lập quỹ đen như anh đâu, tay chân em rủng rỉnh lắm, thỉnh thoảng còn mua được quà vặt cho con trai ăn nữa cơ."
Đoàn trưởng Khổng bĩu môi, thì ra cũng đều là cái giống nộp lương cho vợ cả, Hạ Thừa Trạch đắc ý cái gì chứ.
Nhưng nhìn lại Hạ Thừa Trạch, anh lại không cười nổi nữa.
Cùng là hạng người nộp lương nhưng Hạ Thừa Trạch trông chỉn chu biết bao, chiếc áo sơ mi trắng giặt sạch tinh tươm lại còn được là phẳng phiu, muốn uống rượu là có ngay đồ nhắm.
Còn anh thì sao, quần áo là tự mình giặt, giặt cũng không sạch, chỗ này đen một miếng chỗ kia vàng một mẩu, nếu anh mà dắt Hạ Thừa Trạch về nhà uống rượu thì Tiết Quân có thể tống khứ cả hai anh em ra ngoài ngay lập tức.
Đoàn trưởng Khổng thở dài, thở dài, rồi lại thở dài.
Hạ Thừa Trạch không nhịn được nói: "Anh cứ thở dài mãi thế, phúc đức có bao nhiêu cũng bị anh thở bay hết mất thôi."
Đoàn trưởng Khổng lại thở dài một cái: "Tôi thở dài là vì đang nghĩ, tại sao vợ người ta lại hiểu chuyện đến thế nhỉ?"
Anh đến xin lỗi là Khương Tuyết Di có thể phân biệt rõ người sai là Tiết Quân chứ không phải anh, không hề giận lây sang anh, lại còn hiểu chuyện lánh đi chỗ khác để lại Hạ Thừa Trạch cùng anh uống rượu nói chuyện tâm tình——
Đoàn trưởng Khổng liếc nhìn Hạ Thừa Trạch, sự ghen tị trong đáy mắt sắp tràn ra ngoài đến nơi rồi.
Hạ Thừa Trạch: "Nhà nào chẳng có nỗi khổ riêng mà." Anh hì hì cười, "Nhưng nhà em thì đúng là không có thật."
Nghe Hạ Thừa Trạch nói "nhà nào cũng có nỗi khổ riêng", mắt Đoàn trưởng Khổng sáng lên, suýt nữa tưởng Hạ Thừa Trạch và Khương Tuyết Di giữa hai vợ chồng có mâu thuẫn gì, nghe đến câu sau thì mặt anh xị xuống ngay lập tức.
Hạ Thừa Trạch cười híp mắt nâng chén: "Uống rượu, uống rượu thôi."
Đoàn trưởng Khổng nâng chén chạm với anh: "Cạn ly."
Hạ Thừa Trạch uống cạn chén rượu, làm như vô tình nói: "Lão Khổng này, vợ anh tuy cứ hay nhắm vào vợ em nhưng vợ em là người rộng lượng, không chấp nhặt với cô ấy, nhưng anh có nên khuyên bảo vợ anh thêm vài câu không?"
Đoàn trưởng Khổng uể oải nói: "Khuyên rồi, sao lại không khuyên chứ, nhưng cô ấy có nghe đâu."
Anh cười khổ: "Tôi cũng chẳng ngại nói thật với anh, vợ tôi là đang ghen tị với vợ anh đấy, thấy vợ anh bằng cấp không cao bằng cô ấy mà lại đỗ vào Hội phụ nữ nơi cô ấy thi trượt, lại thấy cấp bậc của anh cao hơn tôi nên trong lòng không phục, mới nảy sinh tâm lý so bì rồi đi gây chuyện khắp nơi." Anh nói tiếp, "Hôm nay cô ấy đóng sầm cửa bỏ đi cũng là do tâm lý tự ti trỗi dậy đấy, phiền anh thay tôi nói lời xin lỗi với Khương tẩu nhé, chuyện này đúng là tôi có lỗi quá."
Đoàn trưởng Khổng rót đầy chén rượu rồi uống cạn.
Hạ Thừa Trạch bưng chén rượu lên, không uống mạnh bạo như Đoàn trưởng Khổng, anh nhấp từng ngụm nhỏ, thỉnh thoảng gắp miếng đồ nhắm bỏ vào miệng, trông thong dong biết bao: "Anh nghĩ thế à? Em thì lại không thấy vậy."
Đoàn trưởng Khổng sững người: "Ý anh là sao?"
Hạ Thừa Trạch khẽ nheo mắt: "Hôm nay cô ấy đóng sầm cửa bỏ đi, nhìn bề ngoài là không lịch sự với vợ em, nhưng thực tế là không nể mặt anh đấy."
Đoàn trưởng Khổng lại sững sờ: "Ý gì vậy, tôi không hiểu."
Hạ Thừa Trạch hừ lạnh một tiếng: "Anh tự nghĩ mà xem, nếu cô ấy thật lòng để tâm đến anh, nghĩ cho anh thêm một chút thì đã chẳng làm ra cái chuyện đóng sầm cửa bỏ đi ngay tại trận như vậy." Anh nói tiếp, "Cô ấy đi rồi, bản thân thì thanh thản, nhưng còn anh thì sao, bỏ mặc anh lại một mình trước mặt bao nhiêu người, ngượng ngùng biết bao."
Đoàn trưởng Khổng nhớ lại vẻ mặt của mọi người sau khi Tiết Quân bỏ đi...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!