"Cái này... Tiết Quân tính tình là như vậy, để mọi người chê cười rồi." Đoàn trưởng Khổng đặt đũa xuống, tay xoa xoa trên đầu gối, lớp vải quần quân phục bị xoa cho nhăn nhúm cả lại.
Anh định rót thêm trà cho mọi người nhưng khi cầm ấm trà lên lại quên mất phải rót cho ai trước, vòi ấm trà xoay một vòng trên không trung rồi lại lúng túng đặt về bàn.
Đoàn trưởng Chúc cười nói để chữa ngượng: "Chắc là trong nhà có việc gì gấp nên Tiết tẩu mới về xem sao."
Đoàn trưởng Khổng càng thêm ngượng ngùng, anh và Tiết Quân là vợ chồng, trong nhà có chuyện gì sao anh lại không biết chứ.
Đoàn trưởng Khổng ái ngại nhìn Khương Tuyết Di: "Khương tẩu, xin lỗi cô."
"Không sao đâu ạ." Khương Tuyết Di mỉm cười hào phóng, xua xua tay nói, "Mọi người cứ tiếp tục ăn đi ạ."
Bữa cơm trưa kết thúc trong sự ngượng ngùng của Đoàn trưởng Khổng.
Nhưng cũng chỉ có mình anh ngượng ngùng thôi, không có Tiết Quân ở đó bày ra bộ mặt khó coi, mọi người kể chuyện cười không biết náo nhiệt đến mức nào.
Sau bữa trưa, Hạ Thừa Trạch lại lấy dưa hấu lạnh từ trong tủ lạnh ra bổ cho mọi người.
Dưa hấu ướp lạnh ngọt mát, sảng khoái và thơm ngon.
Phương Cầm hỏi về việc Hội phụ nữ mở lớp xóa mù chữ và đào tạo kỹ năng, chị tò mò hỏi: "Tuyết Di, Lưu Lộ, chị nghe người ta nói lớp này của Hội phụ nữ dạy được một nghề kiếm ra tiền, có thật không vậy?"
Khương Tuyết Di cười đáp: "Bọn em sẽ bàn bạc đơn hàng với nhà máy diêm, nhà máy làm hoa nhung, nhận một số việc gia công về dạy mọi người làm để kiếm thêm chút tiền tiêu vặt, cải thiện cuộc sống thôi chứ không dám nói là dạy người ta kiếm tiền đâu ạ."
Tiền Mạn chậc lưỡi nói: "Thế cũng là rất tốt rồi."
Trước đây chị cứ tưởng mấy lớp học này chỉ là chuyện nhảm nhí lừa người thôi, giờ nghe nói đi học còn có thể kiếm tiền, nếu không phải lớp xóa mù chữ và đào tạo kỹ năng có điều kiện tuyển sinh thì chị cũng muốn đăng ký rồi.
Mọi người trò chuyện phiếm cả buổi chiều rồi lần lượt ra về.
Đoàn trưởng Khổng về đến nhà, vừa đẩy cửa ra đã thấy Tiết Quân đang ngồi trên ghế cầm một cuốn sách đọc.
Đoàn trưởng Khổng mím môi, hỏi chị: "Em không muốn nói với anh điều gì sao? Ngay trước mặt mọi người mà em lại đóng sầm cửa bỏ đi như vậy, làm thế có lịch sự không hả?"
Tiết Quân lạnh lùng đáp: "Lịch sự với chả không lịch sự, cái cô Khương Tuyết Di kia lấn lướt như vậy, chỉ biết bắt nạt người khác thôi, tôi mới nói cô ta có hai câu mà cô ta đã dùng những lời lẽ sắc mỏng để chặn họng tôi, tôi không đứng đó lý luận với cô ta là may rồi đấy."
Chị có chút ấm ức nói: "Anh cũng vậy nữa, chẳng chịu nói đỡ cho tôi lấy một câu."
Đoàn trưởng Khổng trầm mặt nói: "Anh giúp em kiểu gì đây? Em vừa mở miệng đã mỉa mai người ta là 'đại tài năng' rồi lại 'trước đây có phải đã từng tiếp xúc với những thứ đó không'. Anh hít sâu một hơi, "Chúng ta đến nhà người ta làm khách chứ không phải đến nhà người ta để kết thù kết oán."
Tiết Quân hừ lạnh một tiếng: "Chẳng qua là giúp bộ đội bắt được tên gián điệp thôi mà? Có gì đâu mà lúc nào cũng treo trên đầu môi, để cả khu ký túc xá này phải tâng bốc cô ta lên tận mây xanh."
"Người ta treo trên đầu môi bao giờ chứ?" Đoàn trưởng Khổng lạnh giọng nói, "Trên bàn ăn, anh không hề nghe thấy Khương tẩu chủ động nhắc đến chuyện phát hiện gián điệp, ngược lại chính em là người cứ nhắc đi nhắc lại mãi đấy."
"Nói trắng ra là em đang ghen tị với người ta, ghen tị người ta được mở buổi nói chuyện, mở lớp xóa mù chữ, lại ghen tị người ta được lên tỉnh nhận giải thưởng, còn phát hiện ra gián điệp nữa."
Đoàn trưởng Khổng thở dài, thật ra anh cũng hiểu tại sao Tiết Quân lại luôn nhắm vào Khương Tuyết Di như vậy.
Hồi trước ở khu gia đình trên đảo Quỳnh Châu, Tiết Quân vì là quân tẩu duy nhất có bằng cấp trung học, lại làm phát thanh viên ở đài phát thanh, lại có người chồng là cán bộ cấp đoàn như anh nên luôn được mọi người tâng bốc.
Nhưng bây giờ đổi chỗ ở, đến thành phố Nam Bình, sống trong khu ký túc xá bộ đội này, các quân tẩu qua lại nếu không có chồng cấp bậc tương đương với anh thì cũng cao hơn, chẳng ai thèm nịnh nọt Tiết Quân làm gì.
Lại nói đến bản thân Tiết Quân, từ bên đảo Quỳnh Châu chuyển sang đây, nghỉ việc phát thanh viên để đến đây, cứ ngỡ dựa vào cái bằng trung học là có thể dễ dàng tìm được một công việc, không ngờ ngay cả Hội phụ nữ cũng không đỗ.
Sự hụt hẫng trong lòng chị đã nảy sinh tâm lý tự ti mạnh mẽ.
Khương Tuyết Di tuy bằng cấp không cao bằng chị nhưng lại đỗ vào Hội phụ nữ, cấp bậc của Hạ Thừa Trạch lại cao hơn anh, hai người họ còn có một đứa con kháu khỉnh.
Hai nhà lại ở sát vách nhau nên chị khó tránh khỏi tâm lý so đo, từ đó mới luôn tìm cách gây khó dễ cho Khương Tuyết Di.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!